Những trăn trở của Phạm Hồng Sơn (*)

                                                      

Bích Ngọc

 

 

 

Anh Phạm Hồng Sơn là một bác sĩ trẻ, sanh năm 1968 tại Nam Định, tốt nghiệp Đại Học Y Khoa Hà Nội năm 1992. Ngoài ra, anh cũng đỗ bằng cao học kinh tế. Trước khi bị bắt, anh làm việc tại Công ty Y Dược Tradewing Asia tại Hà Nội. Anh có vợ là chị Vũ Thúy Hà cùng hai con lên 4 và 6 tuổi. Cộng sản đă giam giữ anh từ hơn một năm nay.

 

Vào ngày 18 tháng 6 vừa qua, trong một phiên ṭa xử kín, kéo dài vỏn vẹn nửa ngày, anh đă bị kết án 13 năm tù và 3 năm quản chế về tội làm gián điệp và phổ biến tài liệu phản động, bêu xấu đảng và nhà nước. Dư luận thế giới đang bất b́nh và lên án cách bách xử vô nhân này.

 

Trên thực tế, anh Sơn đă bị giam cầm sau khi đă loan tải trên mạng lưới Intemet bài dịch khá công phu của anh “Thế nào là Dân chủ”, trích từ thông liệu của Đại sứ quán Hoa Kỳ tại Hà Nội. Cộng sản đă trơ trẽn đưa ra một tuyên án mà cả thế giới đều phải khinh miệt.

 

Anh Phạm Hồng Sơn đơn thuần là một nhà trí thức, đầy tâm huyết, luôn khát khao xây dựng một nền dân chủ cho nước nhà. Trưởng thành trong một chế độ độc tài, anh đă không có khái niệm ǵ về dân chủ trước khi dịch bài “What is Democracy”. “Tôi đă nghe thấy dân chủ từ lâu nhưng chưa bao giờ được nghe và được đọc để hiểu bản chất thực sự của nó là ǵ”. Và khi khám phá ra thực nghĩa của chữ Dân chủ sau khi hoàn tất bản dịch, anh đă bầy tỏ niềm hân hoan của ḿnh với đầy xúc cảm “Có Dân chủ là có tất cả”. Anh đă chia sẻ sự hiểu biết của anh với hàng chục ngàn người Việt Nam trên các Website.

 

Hơn thế nữa, anh mạnh dạn tŕnh bày quan điểm của ḿnh với giới lănh đạo Việt Nam. Ngày 4/3/2002, trong Hội nghị lần thứ năm của ban chấp hành Trung ương Đảng khóa IX, ông Nông Đức Mạnh, Tổng bí thư của đảng Cộng sản Việt Nam, đă khẳng định: “Dân chủ là bản chất của chế độ xă hội chủ nghĩa, là mục tiêu, là động lực phát triển kinh tế, xă hội, đất nước” (Nhân Dân 04/03/2002). Lời của ông Hồ cũng được nhắc lại trong dịp này: “Dân chủ là cái quư báu nhất của nhân dân. Thực hành Dân chủ là cái ch́a khóa vạn năng có thể giải quyết mọi khó khăn” (Lao động 05/03/2002). Phạm Hồng Sơn đă dựa vào những phát biểu đầy phấn chấn này để thỉnh cầu giới cầm quyền thi hành những ǵ họ đă hô hào. Trong lá thơ gởi Nông Đức Mạnh ngày 06/03/2002, bên cạnh những lời khen lịch sự xă giao, anh đă đưa ra những đề nghị thực tiễn ngơ hầu phong trào phát huy dân chủ được toàn dân thông suốt và hưởng ứng. Theo anh, qua sự kiện này đảng Cộng sản Việt Nam cũng sẽ tạo nên một kỳ tích trong lịch sử các đảng Cộng sản trên toàn thế giới.

 

Như dự đoán, đảng Cộng sản Việt Nam đă không tạo nên một thành tích nào mà chỉ tiếp diễn những hành vi bạo chế, lọc lừa, anh đă bị bắt giam ít ngày sau đó.

 

Ngoài vấn đề Dân chủ, Tự do cũng là đề tài suy gẫm của anh, điều này cũng dễ hiểu v́ anh đă sinh trưởng ở một môi trường hoàn toàn bị quản chế. Trong một bức thơ gởi bạn đăng trên mạng lưới vi tính tháng ba năm ngoái, anh đă diễn giải sự tự do ngôn luận tại Việt Nam. Anh thẳng thắn nh́n nhận rằng một trong những nguyên nhân khiến cho dân chúng trong nước không dám sử dụng quyền căn bản này là sự hiện hữu của chính sách độc đoán của nhà cầm quyền. Anh tha thiết mong mỏi toàn dân Việt Nam ngày sẽ càng ư thức được tầm quan trọng của sự tự do, họ sẽ can đảm nắm nhận quyền và trách nhiệm công dân để cho nước nhà theo kịp bước tiến hóa của thế giới. Anh biết thế sự đương thời chính là những chướng ngại vật cho bước tiến lên nền dân chủ thực trị, nhưng anh khí khái khẳng định “chúng ta hoàn toàn có quyền thay đổi thực tế này”, và “chúng ta không ngần ngại tiếp cận và đi sâu hơn nếu chúng ta thấy công việc chúng ta làm là có ư nghĩa”.

 

Vài gịng qua đă cho thấy “chân tội trạng” của anh Phạm Hồng Sơn, anh đă có “quá” nhiều suy tư cho tổ quốc, dân tộc anh. Những trăn trở của anh xoay quanh vấn đề Tự do, Tự chủ, nâng cao dân trí, thăng tiến quốc gia. Một cách quang minh, anh đă trao đổi, bàn luận những tâm tư này với đồng bào trong nước và hải ngoại cùng các người nắm quyền.

 

Có người cho là anh quá ngây thơ, đặt niềm tin vào giới lănh đạo. Riêng tôi, anh là một người chánh trực, can trường. Cùng với Lê Chí Quang, Nguyễn Vũ B́nh, các anh là những ngọn đuốc soi đường cho cả thế hệ trẻ Việt Nam. Trong khi rất nhiều người đồng lứa tuổi, trong như ngoài nước, chỉ chú tâm về quyền lợi và nhu cầu vật chất. Là những thành phần ưu tú trong xă hội, các anh đă chọn một hành tŕnh khác. Cái nh́n và hướng đi của các anh khiến cho tổ quốc Việt Nam luôn ươm ấp niềm hy vọng dẫu qua bao tai biến.

 

Nghĩa cử của anh Phạm Hồng Sơn đă gây nhiều suy vấn trong tôi. Ở một nơi không có nhân quyền, chỉ có sự cưỡng bách và áp chế, anh đă dám thổ lộ một cách tích cực những nỗi niềm của anh, anh đă nói lên những khắc khoải chung của quần chúng. Chúng tôi, những người lưu vong, cư ngụ tại những xứ sở hội đủ các điều kiện về tự do, tin liệu và trí lực, chúng tôi đă thực hiện được những ǵ?

 

Đến đây tôi chợt nhớ lại một đề bài luận văn lúc c̣n bé: “Em sẽ làm những ǵ cho quê hương?”. Chao ôi khi ấy, ư văn sao dạt dào, tôi đă mê mải lấp đầy trang giấy bằng những gịng chữ và những suy tưởng thành tâm nhất. Bây giờ cùng một đề tài, duy cách dùng “TH̀” được đổi: “Bạn đă làm được ǵ cho quê hương?”, tôi lại bối rối. Đề luận ra, anh đă làm xong, trên một khía cạnh nào đó, tâm duy anh được an ổn. C̣n lũ chúng tôi vẫn ngượng ngùng với cây viết và tờ giấy trắng. H́nh như có nỗi trăn trở nào chợt chớm dậy, có lẽ gợi xuất từ những ưu tư ban đầu của anh. Mong rằng những băn khoăn mới tựu h́nh này sẽ thúc đẩy chúng tôi “có” được một tư ǵ cho quê hương.

 

Nếu thế th́, Phạm Hồng Sơn, những ǵ anh gieo rắc đă không vô tác hiệu. Đất nước chúng ta lại thêm niềm tự hào đă sanh ra những người trẻ v́ nước dấn thân như anh. Và tôi cũng rất hănh diện được chung một gia đ́nh Y giới cùng anh. V́ hoài băo dân tộc, anh đang lâm hiểm nạn. Mong rằng những bạn đồng nghiệp của anh trên toàn thế giới tự do sẽ không bỏ rơi anh theo đúng tinh thần của bản tuyên thệ Genève: đồng nghiệp tương huynh đệ (**). 

 

Theo thiển ư, một trong những hành động thiết thực là việc gây quỹ giúp chị Hồng Sơn và các cháu nhỏ. Hy vọng rằng các hội đoàn y sĩ có thể đứng ra điều động các hội viên thực hiện cử chỉ tương thân tương ái này.

                                                                                                                      

 

*  Ư trích từ hai bài Trăn Trở 1 và 2 của Phạm Hồng Sơn (Tâm Việt)

** Lời thề Genève 1947, Điều 7: “Tôi xem đồng nghiệp như anh chị em ruột”.