Đơn
Khiếu Nại về một QUYẾT ĐỊNH XỬ
PHẠT HÀNH CHÍNH
(xung quanh thủ tục khai báo tạm
vắng)
Cộng
Hoà Xă Hội Chủ Nghĩa Việt Nam
Độc
Lập - Tự Do - Hạnh Phúc
Kính gởi:
- Viện
Kiểm Sát Nhân Dân Tối Cao.
- Các
cơ quan hữu trách trong tỉnh Lâm Đồng:
- Hội
Đồng Nhân Dân Đà Lạt và Lâm Đồng.
- Tỉnh
Ủy, UBND Tỉnh và thành phố ĐL.
- Công
An tỉnh và thành phố ĐL.
- Sở
Tư Pháp LĐ, kho bạc tỉnh LĐ.
- Đảng
Ủy, UBND và Công an Phường 2 Đà Lạt.
- Báo
chí và công luận.
Tôi là Đặng thị Thanh Biên, 65
tuổi, cán bộ hưu trí, hộ khẩu tại 4E Bùi
Thị Xuân, Đà Lạt, Lâm Đồng. Sáng 10-12-2003 tôi đưa
chồng tôi (ông Nguyễn Xuân Tụ, 65 tuổi, tức Hà
Sĩ Phu) ra Hà Nội khám bệnh. Trước khi đi tôi đă
gặp ông Lê Thanh Hà, tổ trưởng dân phố,
để báo cáo sự vắng mặt của 2 vợ
chồng tôi, tôi c̣n nói thêm rằng tôi đă viết sẵn
giấy khai tạm vắng để ở nhà (giao cho cháu
tôi là Nguyễn Xuân Qúy), nếu cần giấy này th́ anh nói
cháu Quư đem nộp. Tôi c̣n gặp mấy gia đ́nh trong
khu tập thể 4E Bùi Thị Xuân để nói chuyện
việc tôi đưa chồng ra Hà Nội khám bệnh. Sáng
ngày 26-12-2003 (tức là sau đó nửa tháng), vợ
chồng tôi đă trở về nhà tại Đà Lạt, và ngay
buổi chiều hôm đó tôi đă gặp ông Hà để
báo chúng tôi đă về.
Việc tŕnh báo tạm vắng, tôi
nghĩ thế là chu đáo.
Không ngờ ngày 9-1-2004 chúng tôi bị
mời lên Công an phường 2 để kiểm
điểm về việc không thực hiện tŕnh báo
tạm vắng. Tôi đă tŕnh bày lại việc tôi
đă tŕnh báo với Tổ trưởng dân phố như
vừa kể trên, và chồng tôi th́ nói rơ thêm về t́nh
trạng bệnh tật lúc ấy rất trầm trọng,
đă chữa tại Đà Lạt hàng tháng không khỏi, khi
đi rất vội vàng nhưng vẫn không quên việc
tŕnh báo.
Bất chấp lời tŕnh bày
đúng sự thật, có lư có t́nh ấy, đại uư Công
an Hàn Văn Khanh của phường 2 vẫn kết
luận là chúng tôi đă phạm luật, vẫn
yêu cầu tôi viết bản tường tŕnh,
đồng thời lập biên bản lấy lời khai
chi tiết của chồng tôi như thể biên bản
hỏi cung. Ông Khanh chỉ cho chồng tôi xem một
điều khoản trong một Nghị định và
giải thích thêm: Đấy chú xem, hễ là công dân Việt
nam trên 15 tuổi, khi đi khỏi nơi cư trú một
ngày thôi là phải tŕnh báo. Không thể tŕnh bằng miệng
mà phải làm đơn, v́ đây là việc xin và cho, xin
phép th́ phải xin nơi có quyền cho phép, phải
là nơi có con dấu, tổ trưởng dân phố làm ǵ
có con dấu mà cho phép chú ?. Chồng tôi nói: “Đi
vắng chỉ cần báo chứ không cần xin phép, cả
nước Việt Nam này tôi chẳng thấy ai đi
vắng mấy ngày mà xin phép Công an cả, thậm chí tŕnh
Tổ trưởng cẩn thận như tôi cũng
chẳng mấy người tŕnh đâu !”.
Nhưng ông Khanh vẫn cứ
lập thêm 2 biên bản nữa: “Biên bản về Vi
phạm hành chính”, trong đó có hẹn “đúng 8g sáng
12-1-04 có mặt ở Công an phường 2 để
giải quyết”. (đáng chú ư là ở đây chỉ có
một việc, việc tôi đưa chồng tôi đi chữa
bệnh, mà phải làm riêng mỗi người một biên
bản ?).
Mặc dù rất khó chịu về
cách giải quyết kỳ lạ, nhưng đung hẹn
trong giấy, tôi vẫn đến trụ sở Công an,
nhưng rất lạ là Công an lại đi vắng, không
để lại một lời nhắn ǵ ở pḥng
thường trực. Kiên nhẫn chờ nửa giờ,
tôi đành bỏ về.
Hai hôm sau Công an lại đến,
không một lời xin lỗi, mà đưa tiếp 2
giấy mời nữa hẹn sáng 16-1-04 lại lên Công an
để nhận Quyết định phạt vi phạm
hành chính. Lúc này tôi phê b́nh Công an đă làm việc không nghiêm
túc, không đúng hẹn. C̣n chồng tôi phân tích rơ: “Đây
chỉ có một việc: vợ tôi đưa tôi là bệnh
nhân đi khám bệnh, vợ tôi là chủ hộ lại là
người đă trực tiếp đi tŕnh báo, vậy các
anh nói chuyện với vợ tôi thôi chứ sao lại
phải làm 2 giấy, tôi không có phận sự ǵ phải làm
việc với các anh cả !”.
Sáng 16-1-04 tôi lại lên đồn
Công an và Công an đưa cho tôi 2 “Quyết định
xử phạt vi phạm hành chính”, một cái phạt
tôi, một cái phạt chồng tôi, mỗi người
60,000 đồng, phải nộp tiền phạt tại
kho bạc Nhà nước. Tại đồn Công an tôi đă
nói lên tất cả những điều vô t́nh, vô nghĩa
như tôi đă tŕnh bày ở trên. Nhưng ông Khanh một
lần nữa lại khẳng định: Bất
cứ người dân nào, muốn đi đâu một ngày
phải được Công an cho phép, Công an không cho phép không
được đi !.
Giữa lúc mọi nhười
đang chuẩn bị Tết cổ truyền, th́ hai
vợ chồng già hưu trí chúng tôi, vẫn đang ở
t́nh trạng bệnh tật phải điều trị, mà
bị gây phiền hà như vậy ? Không biết “luật”
này là áp dụng cho tất cả mọi người hay
chỉ được viện ra riêng cho gia đ́nh tôi ?
(Đă 8 năm nay chồng tôi chưa ra khỏi Đà
Lạt).
V́ thế tôi khiếu nại và
kiến nghị:
- Hủy
bỏ 2 Quyết định xử phạt hành chính nói
trên đối với tôi và chồng tôi.
- Việc
áp dụng luật pháp như trong trường hợp
này, nếu được coi là đúng luật pháp th́
có nghĩa là hầu hết dân ta hiện nay đều
phạm pháp !
V́ tôi đi hỏi tất cả
những người sống quanh ḿnh th́ đều
được trả lời: cả đời tôi
sống ngần này tuổi đầu, kể cả
dưới thời Pháp thuộc, chưa lần nào đi
nghỉ chơi trên đất nước ḿnh mà tôi phải
xin phép và chờ sự cho phép của Công an cả !.
Nhưng nếu lời của Công an
phường 2 như đă nói ở trên là đúng quy
định của luật pháp th́ tôi kiến nghị Nhà
nước nên có kế hoạch cho toàn dân học tập
quy định này để cả nước cùng tự
giác thực hiện: trước khi có việc cần
đi vắng nhà phải làm đơn xin phép Công an khu vực
cho đúng pháp luật, chờ được phép rồi
hăy đi !.
Tôi xin trân trọng cảm ơn và
mong đợi sự phúc đáp.
Đà Lạt ngày 16-1-2004
Người khiếu nại
Đặng Thị Thanh Biên
(4E Bùi Thị Xuân, Đà Lạt).