XU HƯỚNG TOÀN CẦU HÓA
ĐẶT Á CHÂU
TRƯỚC KHÚC QUANH DÂN
CHỦ VÀ NHÂN QUYỀN
LÂM LỄ TRINH
Lịch sử nhân loại -
củng như cuộc sống con người - không trôi
phẳng lặng như một gịng sông thẳng tắp
tuyệt ngàn . Định luật thiên nhiên luôn luôn trớ
trêu đặt ra nhửng thác , nhửng ghềnh và khúc quanh
trắc trở phải vượt qua để thách thức sinh lực của các nền
văn minh và quyết tâm tồn tại của các dân
tộc. Trong gần hai thập niên, thế giới đă
đề cao mức tiến
vượt bực của các con rồng kinh tế ở
Đông Á và xem như báo hiệu cho một tương lai ca
hát không ngừng . “ Thiên niên kỷ sắp đến , Á châu
sẽ lên ngôi bá chủ” , đa số thầy bói sáng
thời cuộc không ngại phỏng đoán như thế
. Tuy nhiên gần đây, một sự khủng hoảng
tiền tệ nghiêm trọng bổng chốc bao trùm Đông
Nam Á , gây sửng sốt cho mọi giới và khiến
người ta t́m hiểu lư do. C̣n nhớ cách đây ba
năm, trên tạp chí Foreign Affairs , số xuất bản
tháng chín 1994, được Fareed
Zacharia phỏng vấn trong bài “ Văn hóa là Định mệnh, Culture is destiny “, lư thuyết gia Lư Quang Diệu
đă xác quyết rằng nền văn hóa tuyệt luân
của Đông phương , với những đặc
tính cổ truyền, giử vửng nền móng Á châu và giúp
cho lục địa này phát triển nhịp nhàng từ
xă hội nông nghiệp qua xă hội kỷ nghệ , v́ thế nhu cầu dân chủ xem như thứ yếu
đối với sự
ổn định kinh tế . Bắc kinh, Hànội, Djakarta,
Kuala Lumpur , Singapore và Manila liền lên tiếng ủng
hộ nhiệt liệt quan điểm của Diệu .
Một số thức giả đă không đồng ư . Tháng
chạp 1994, nhà hoạt động Nam Hàn cho nhân quyền
Kim Dae Jung, phản pháo
,củng trong Foreign Affairs,
với một bài phê b́nh
sắc bén “ A response to Lee Kuan
Yew. Is culture Destiny ? The myth of Asía’s Anti- democratic values”, trong
đó Kim Đại Trọng ( vừa đắc cử
Tổng thống Nam Hàn ) kháng biện rằng xă hội Á
châu , bị Tây phương ảnh hưởng, đang
chuyển dần đến chủ nghỉa cá nhân, nhiều Chính phủ Đông
phương hiện xen mạnh vào đời sống
quần chúng bằng luật lệ quy chế và đa
số lảnh tụ ở châu Á thẳng tay lạm
dụng bỉ ổi chiêu bài “ bảo vệ văn hóa”
để trấn áp đối lập chính trị . 1
1-
Xu hướng Toàn cầu hóa gia
tăng áp lực
Đi sâu hơn nữa, các chuyên
gia ngoại quốc đă phân tách những nhược
điểm chung của cái gọi là “ phép mầu kinh tế” của vùng Đông Á . Theo
Paul Grugman , giáo sư tại
Stanford, phép lạ này thật ra là một huyền
thoại . Đông Á phát triển mau chỉ v́ nhờ
động viên mạnh tài
nguyên, đầu tư nhiều vào vốn thể chất trong nước như nâng cao
tŕnh độ giáo dục công nhân, tră lương hậu
để khuyến khích công chức nhân viên, đầu
tư ở nước ngoài…v..v..thay v́ nhờ biết khai thác óc sáng tạo và dựng
lên những hiệu năng mới 2
.Krugman dùng cụm từ hoa mỷ “ perspiration rather than inspiration “ để
vạch ra chổ yếu của khối Asean, “ con người khổng lồ
có đôi chân đất sét ‘, một hiện tượng
phồn thịnh dựa vào
sự vận dụng tài
nguyên và mồ hôi nước mắt của giới lao
động hơn là vào
chủ trương kích thích trí tuệ. Để
đạt thắng lợi
trong tương lai , các xứ Đông Á triển
hạn - hay đúng hơn, hy sinh trong hiện tại -
việc thoả mản các nhu cầu cấp thời của
quần chúng về tự do và nhân quyền. Krugman cho
rằng phương thức này, dưới vài khía
cạnh, không khác đường lối áp dụng tại
Nga thời Krushchev và Brejnev khi Cộng sản chuyên chế cạnh
tranh ráo riết với tư bản Hoa kỳ . Năm 1959,
tại diển đàn Liên Hiệp Quốc, Krushchev lớn tiếng hăm dọa
thế giới tự do “ We
will bury you !” v́ tin kinh tế chỉ huy sẽ qua
mặt kinh tế thị trường trong thập niên 70.
Cuối cùng, chính xă hội chủ nghĩa đă sập
tiệm v́ đường lối “ perspiration rather than
inspiration “ phản lại khát
vọng dân chủ của quần chúng .
Vùng Đông Á c̣n sống trong
một huyền thoại thứ hai , nguy hại không kém.
Theo học giả Robert A. Manning và Paula Stern 3
, các nước Á châu tại ṿng đai Thái B́nh
Dương không phải là
một khối thuần nhất về chính trị, kinh
tế, tôn giáo, lịch sử và văn hóa như nhóm này rêu
rao. Nhiều vấn đề tranh chấp nội bộ có
cơ nổ lớn như chuyện dành chủ quyền
tại Trường Sa , Hoàng Sa và các đảo ở Nam
Hải ; thống nhất Nam và Bắc Hàn ; sáp nhập
Đài Loan vào Trung quốc; Đông Timor đ̣i tách khỏi
Nam Dương; tranh ảnh hưởng giữa Đông Kinh
và Bắc Kinh…Đa số quốc gia Á châu v́ thế
muốn Hoa kỳ có mặt
tại Thái B́nh Dương để giữ thế quân b́nh
. Sau khi rút khỏi căn cứ Phi Subic Bay , Hoa Thịnh
Đốn lưởng
lự giữa khuynh hướng trở lại thế cô
lập và đường lối chủ động
mạnh . 4
Hoa kỳ đă thoát ra khỏi
Chiến tranh lạnh trong vị thế thủ lảnh
của thế giới tự
do và hiện được xem như đại
cường duy nhứt trên địa cầu . Tuy nhiên,
từ gần một thập niên nay, chưa ai định nghỉa thỏa đáng nội dung
của “Tân Trật tự Thế giới “ mà Tổng
thống George Bush đă nêu ra lần đầu tiên năm
1990 trong một diển văn . Nhiều lục địa
vẫn bất ổn mặc
dù không c̣n vướng mắc với xă hội chủ
nghĩa . Cuối Hè 1993, trong
buổi hội thảo tại The Council on Foreign Relations ,
New York, và cuộc tranh luận
nhiều tháng trên tạp chí Foreign Affairs về
đề tài “ trật tự mới thời hậu
chiến tranh lạnh “, quan điểm độc đáo
của Samuel P. Huntington, thuộc Đại học Harvard,
thu hút sự chú ư của nhiều giới với hai bài tham
luận “ The Clash of Civilizations” và “Paradigms of the Post- Cold War World ” . Gs Huntington cho
rằng các tranh chấp giữa các nền văn minh
cận đại sẽ thay thế từ nay mọi h́nh
thức tranh chấp khác , kể luôn về ư thức hệ
. Văn minh bao gồm những yếu tố khách quan chung
như ngôn ngữ, lịch sử, văn hóa, tôn giáo.tập
quán, định chế và đồng thời, về
mặt chủ quan, sự xác định lư lịch, identification . Gs S.Huntington
nhận ra đại để có 8 nền văn minh
lớn trên địa cầu
: Tây phương ( gồm các quốc gia Aâu châu và Bắc Mỹ
), Khổng giáo, Nhựt bổn, Hồi giáo, Aán độ
giáo, Tư lập phu chính thống, Mỹ La tinh và Phi châu.
Phân tranh sẽ nổ dài theo những lằn nứt văn
hóa chia cách các nền văn minh vừa kể v́ nhiều ư
do : thế giới mổi ngày thêm thu hẹp, di cư không
ngớt gia tăng, các sắc dân với văn hóa dị
biệt sống chung đụng nên có cơ hội xô xát
thường xuyên, những bất đồng bắt
nguồn từ văn minh khác nhau có tính cách cụ thể và
căn bản (nhứt là trong phạm vi tín ngưởng),
công cuộc canh tân kinh tế và cải tiến xă
hội làm suy yếu chính
quyền tại chức và thúc đẩy các tổ chức
theo trào lưu chính thống (fundamentalists)
kêu gọi việc trở về nguồn..v..v.. Gs Huntington
đặc biệt nhấn mạnh đến cái mà ông
gọi “the kin -country syndrome” . Hội
chứng quốc gia thân tộc này thúc đẩy những
nước thuộc một nền văn minh chung kết
khối để tự vệ và chiến đấu .Theo
ông, phần đông tranh chấp trong tương lai sẽ
không v́ tài nguyên mà v́ những giá trị căn bản
bất khả dung ḥa.
Một số thức giả 5 đả kích quan điểm
của S . Huntington v́ cho
rằng cách phân loại các nền văn minh nêu trên không xác
thực , hơn nữa trong mổi khối quốc gia đồng chung văn hóa và tín
ngưởng thường có những tranh chấp
đẩm máu , thế giới cần cố gắng dung
ḥa thay v́ phân ranh các văn minh hệ , chủ thuyết Mao -
ít phá sản tại Trung hoa 10
năm trước khi Đế quốc Sô viết sụp
đổ chớ không phải v́
chiến tranh lạnh chấm dứt..v..v..Không phân
biệt ủûng hộ hay bài bác S. Huntington , gần tất
cả nhân vật vừa nói đều đồng ư ít
nửa về một sự kiện : Việcï canh tân
hóa phần lớn phát
xuất từ Tây phương là vùng tiến nhanh về khoa
học, kỷ thuật, dân chủ và kinh tế thị
trường. Hiện tượng này biến đổi
quần chúng, xă hội và chính sách. Ngày nay, canh tân hóa
đồng nghỉa với Tây phương hóa và Tư
bổn hóa , v́ thế chẳng nhửng gây lo ngại không ít
cho các chính phủ chuyên chế đương nhiệm mà
lắm khi c̣n gặp phản
ứng trái ngược và
bị nghi kỵ
chống đối . Tại
Việt Nam , hội chứng “
diển biến ḥa b́nh “ là mối ám ảnh ngày đêm của Bắc bộ phủ .
Trong bản tường tŕnh
ngày 12 tháng 6.1997 , Chương tŕnh Phát triển Liên Hiệp
Quốc kết luận bằng một nhận xét :” Sau sự sụp đổ
của lư thuyết cộng sản
, chỉ c̣n một ư
thức hệ kinh tế duy nhứt trên mặt chính trị
“. Mậu dịch tư do lần hồi tiến tới
sự toàn thắng và sẽ
chi phối các chế độ trên phương diện
chính trị lẩn xă hội. Nhân loại đang chứng
kiến hiện tượng”
Kinh Tế Thị Trường Toàn cầu hóa Thế
giới “ . Gs Jacques Adda ,
thuộc viện Đại học Bar Ilan, Do thái, chú
giải rỏ hơn :” Nói
đến toàn cầu hóa là
nói đến sự thống trị trên toàn thế
giới của một hệ thống kinh tế : chủ
nghĩa tư bổn “.
Kinh tế thị trường có những định
chế pháp lư và tín dụng riêng. Mặt khác, hệ thống
này đặt ra những quy luật về giá cả,
cạnh tranh, lợi nhuận , cách đối xử
với lao động,…v..v…Thật ra, ư niệm toàn cầu
hóa đă xuất hiện
từ thế kỷ 15 với giới thương hồ tung ra từ Aâu châu để
lục t́m nguyên liệu , thị trường , quư kim và
thuộc địa . Vào cuối thế kỷ 20, hiện
tượng toàn cầu hóa mới đạt đến cao
độ , nhờ phương tiện di chuyển,
truyền thông mở mang như vủ băo, các hàng rào thuế quan dẹp
bỏ và luật lệ tài chính, ngân hàng thêm thống
nhứt. Tại một số lục địa, biên
giới quốc gia được xóa bỏ để
tự do trao đổi văn hóa , tin tức và hàng hóa. Xí
nghiệp tư bổn đổ xô về những vùng có
nhân công rẻ và luật lệ phân minh. Không c̣n một
xứ nào ngày nay có thể điên khùng sống như
một hải đảo giữa ḷng nhân loại, Tự cô
lập là chọn kiếp cùi hủi . Nhưng một khi
nhập cuộc, phải chấp nhận luật
chơi .
2
- Á châu trước khúc quanh Dân chủ và Nhân quyền
Cuộc
khủng hoảng tiền tệ tại Đông Á . Chiến tranh Đông
dương vừa tàn th́ các
nước ASEAN liền thay mục tiêu : từ pḥng thủ
chống cộng, đổi sang khai thác thị
trường . ASEAN đă thành công ; hơn thế, c̣n
kết nạp thêm VN, Lào và Miến Điện . Về chính
trị, trên nguyên tắc, khối thịnh vượng này
không xen vào việc nhà của các thành viên và tuyên bố
độc lập với Hoa Kỳ. Trên thực tế,
bằng luật lệ mậu dịch, tài chính , đầu
tư và ngân hàng , ASEAN ảnh hưởng mạnh
đối với mổi chính phủ trong tổ chức .
Nhân danh nhu cầu giử ổn định để làm
ăn, ASEAN là trọng tài ḥa giải những tranh chấp
nội bộ hay giữa hội viên và lân bang khổng lồ
Trung hoa, Một Thị trường Chung Thái B́nh
Dương AFTA sẽ ra đời năm 2002 theo dự định. Đến nay, đa số
hội viên Asean áp dụng đường lối chuyên
chế, ngoại trừ Phi Luật Tân . Quyết
định thu nạp Miến Điện bất chấp sự
phản đối của thế giới tự do
chứng tỏ Asean quyết tâm thi hành một chính sách riêng
biệt.
Từ
tháng 7 .1997 , ASEAN bất
thần sa vào một cơn lốc tài chính.” Ngủ long”
hoảng hốt v́ đầu
hôm sớm mai , tiền tệ mất giá nặng:
đồng bath Thái sụt 40% kéo theo rupiah Nam Dương,
giảm 20 % ; đô la Tân Gia Ba giảm 5 % ; ringgit Mă Lai Á
, 30% ; đô la Hồng kông, 5% ; peso Phi 10 % . Vốn đầu tư ngoại
quốc, địa ốc và mức xuất cảng tuột
dốc đáng lo. Sự khủng hoảng dây chuyền có
thể đưa đến lạm phát . Thủ
tướng Mă Lai Mohamad Mahathir là người lớn
tiếng nhứt sỉ vả “ các tay đầu nậu
nước ngoài lũng
đoạn v́ đầu óc kỳ thị chủng tộc “. Mahathir nêu
đích danh thủ phạm : tài phiệt Mỹ George Soros,
gốc Do thái Hung Gia Lợi, nhà tỷ phú 67 tuổiù , người đă tạo ra trong thập niên
80 một đế quốc nhân ái
gồm có Viện Xă hội Cởi Mở , Quỹ Elma
Lazarus, Dự án Algebra..v..v.. để đấu tranh cho dân
chủ và nhân quyền tại Hoa kỳ, Đông Aâu, Nam Phi và
gần 20 nước trên thế giới. Soros phủ
nhận lời cáo buộc nhưng mọi người
đều biết ông đă hăng hái kêu gọi tẩy chay Chính phủ quân phiệt Miến và chỉ trích
mạnh Thái và Mă cổ vỏ
thu nhận nước này vào
ASEAN .Tưởng củng nên nhắc lại năm 1992 , Soros thành công vận
động Anh quốc rút khỏi hệ thống hối
đoái Aâu châu bằng cách tấn công đồng bảng Anh . Tại Hung Gia Lợi, Belarus
và Nam Tư, số tiền giúp đở của Soros
vượt xa viện trợ Hoa kỳ ( đọc Time
Magazine ngày 1.9.97 ) .
Aùp lực từ giới
đầu tư xứ ngoài,
các tổ chức mậu dịch thế giới và dư
luận quốc tế là một sự kiện thấy
rỏ. Tuy nhiên cội nguồn chính của cuộc
khủng hoảng hiện tại là những sai lầm
chồng chất của các thành viên ASEAN : hối suất
cố định và không
thực tiển của tiền tệ địa phương
bám vào đồng Mỹ kim, kế hoạch kiến trúc quá
xa xí ( tại Mă Lai :
đường hỏa xa xuyên Á trị giá 1,16 tỷ Uùc kim,
đập thủy điện khổng lồ Baku, Sarawak
tổn phí 6,2 tỷ Uùc kim , phi cảng quốc tế ở
Bắc Bornéo,Thành phố Vệ tinh gần Kuala
Lumpur….Tại Nam Dương: xây chiếc cầu 95 km ngang eo
biển Malacca để
nối liền với Mă Lai ) , việc cấm mua bán
cổ phần ngân hàng và công ty...v..v..Ngoài ra , c̣n phải
kể những tệ đoan chung đang xói ṃn một
số lớn quốc gia
Asean như tham nhủng, đầu cơ,
cửa quyền, quan liêu và bè phái.
Phong
trào đ̣i Dân chủ, Nhân quyền thêm lớn mạnh. Trong bản phúc tŕnh “ Triển vọng kinh tế thế giới năm 1998 “ công
bố ngày 17 tháng 9 . 1997 tại Hồngkông, Quỹ Tiền
tệ Quốc tế tỏ vẻ lạc quan về sự
phát triển toàn cầu được nhóm quốc gia giàu G8 yểm trợ nhưng lo ngại
ASEAN không giải quyết thỏa đáng khủng hoảng
hiện tại khiến
phải xét lại tiến tŕnh tự do hóa mậu
dịch theo kế hoạch AFTA một khi hố chênh
lệch kinh tế giữa các
hội viên trở nên quá sâu
rộng. IMF dọa cúp 17 tỷ đô la viện trợ
nếu Thái Lan không ban hành chính
sách tiết kiệm, chấn chỉnh thuế khóa , thă
nổi hối xuất và cân bằng ngân sách . IMF củng
khuyến cáo Mă Lai và Nam Dương tạm ngưng xây
cất vĩ đại.
Kinh tế suy yếu
đương nhiên tạo ra xáo trộn xă hội và
bất ổn chính trị . Mặt khác, tự do mậu
dịch đẽ ra những đ̣i hỏi khẩn
thiết mới : Tự do ngôn luận, thông tin, lập
hội, nhóm họp , lưu thông và bầu cử. Những
tự do này là căn bản của Nhân Quyền và Dân
Chủ . Nói ǵ th́ nói, Khổng giáo - thủ cựu và khép kín - không c̣n thích ứng để giúp
các chế độ độc đoán Á châu giải
quyết tất cả phức tạp trong thời
đại năng động của vỏ khí hạt nhân,
internet, máy vi tính và trạm không gian . Với chủ
trương “ Thuật nhi
bất táùc, chỉ thuật lại chớ không sáng
tạo ; H́nh bất
thướng đại phu,
Lễ bất há thứ dân, h́nh phạt không áp dụng
cho quan lớn, lễ không dùng với bọn thứ dân “ , ư
thức hệ này chống thay đổi, cấm xét
lại và thần thánh hóa cấp lảnh đạo nên không
khác, dưới vài khía cạnh, thuyết Mác Lê đang
đưa đất nước vào cảnh bế tắc và thụ động.
CS miệng đề cao nhưng coi nhẹ người dân và xem xă hội chuyên chính vô
sản như đoạn sau cùng của tiến hóa.
Dân chủ và Nhân quyền dù sao
vẩn đầy triển vọng tại Á châu . Một
thế hệ sĩ phu có đầu óc mới đă
xuất hiện để thức tỉnh quần chúng
: Ausang Su Kyi (Miến
Điện) ; Triệu Tử Dương , Vương
Đán, Kỳ Thạch, Lưu Tế, Du Guang,Wang Shan ..(Trung
quốc) , Kim Đại Trọng ( Nam Hàn), Sam Rainsy (Cam
bốt) , Anwar Ibrahim ( Mă Lai), Hoàng Minh Chính, Hà Sĩ Phu , Lê
Hồng Hà , Đoàn Viết Hoạt, Nguyễn Đan
Quế, Tuệ Sĩ , Phan Đ́nh Diệu, Trần
Độ (Việt Nam) . Danh sách dài thêm mổi tháng mổi
năm. Ngày 5 tháng 2.1997, tạp chí Global Viewpoints, Hongkong,
đăng bài nhan đề “ China
Is Marching Toward Rule of Law “phỏng vấn Kỳ Thạch
(Qiao Shi) . Vị Chủ
tịch Quốc hội Trung quốc tuyên bố thẳng
thừng :” Để bảo
đảm quốc dân là chủ đất nước và
quyền lực thật
sự do họ nắm giử, chúng ta phải tăng
cường và khuyến khích các định chế dân
chủ (trung ương và địa phương) hoạt động tối
đa…Nước Tàu đang tiến tới chế
độ pháp trị “. Củng như cựu Tổng bí
thơ Triệu Tử Dương , Kỳ Thạch không liên
hệ đến thảm trạng Thiên An Môn và kêu gọi
Chính phủ xữ lại vụ án này. Ngày 18 tháng 9 .1997 ,
Đại hội CSTQ thứ
15 nhóm họp , Kỳ Thạch mất chức và bị
loại khỏi Chính trị bộ. Mặt khác Times Books
International mới cho xuất bản quyển sách “ The Asian Renaissance , Á châu tái sinh “ trong đó tác giả Anwar
Ibrahim, Phó Thủ tướng Mă Lai, chỉ trích bộc
trực quan niệm sai lầm của một số
lảnh tụ đàn anh
như Lư Quang Diệu, Suharto, Lư Bằng ( và luôn cả
Mahathir, sếp lớn của Anwar, tuy không nói đích danh !)
đang ẩn núp sau cụm từ huê dạng “giá trị Á châu ” ( = thích nghi
với tập đoàn + tôn kính cấp lảnh đạo) để
đàn áp chính trị và trí tuệ. Anwar Ibrahim kêu gọi Aâu,
Á xóa bỏ thành kiến , hiểu lầm trong một
cuộc “đối thoại về văn minh, civilizational dialogue” và tiến đến một
sự “ cọng sinh Đông, Tây mới, a new symbiosis between East and West” hầu thể hiện
những lư tưởng toàn cầu.
Trào lưu đấu tranh cho dân
chủ và nhân quyền rất gay go nhưng kết quả
thấy rỏ. Tại Tứ xuyên (Trung Hoa) , Uy Nổ , Thái
B́nh , Hố Nai (VN) , Timor (Nam Dương), Rangoon , Séoul và
Manila quần chúng đă xuống đường chống
chính quyền. Dưới áp lực công luận, F. Ramos
phải tuyên bố giử lời hứa không tái ứng
cử. Tổng thống Nam Hàn tham nhủng chuẩn bị
về vườn. Tại Pakistan, Thủ tướng
Benazir Bhutto bay chức v́ hối lộ và độc
diển . Tại Aán
độ, lần đầu tiên, một “ tiện dân”,
pariah, thuộc giai cấp thấp nhứt trong xă hội,
K.R.Narayadan , được bầu làm Tổng thống. Vi
khuẩn dân chủ sẽ biến thành ung thư sau
khi xâm nhập lục phủ ngũû tạng của con
bịnh Á châu. Bị bốn mặt giáp công , không một
thành tŕ chuyên chế nào có
thể đứng vững. Cách mạng kinh tế không kèm
theo kịp thời cải cách chính trị là một
cuộc cách mạng xây trên cát lún . Những cải cách mà
Ngoại trưởng Mỹ M. Albright mệnh danh “ đổi mới bước hai “.
3.
Việt Nam, quo vadis ?
Có hai câu hỏi được
đặt ra : 1 ) Khủng hoảng tại Đông Á
hiện ảnh hưởng ra sao đến VN ? 2 )VN sẽ hướng về
đâu sau vụ thay ngôi đổi thứ trong cấp
lảnh đạo ?
Đến nay, cơn bảo tài
chính trong khối Asean chưa làm rung chuyển sâu rộng VN.
Lư do dản dị là v́ đồng bạc VN không dính
với loại tiền
tệ nào của vùng, không hoán đổi được trên thị
trường thế giới
và hối xuất bị
d́m dưới đáy mức giá Nhà Nước muốn duy
tŕ . Quyết định vừa rồi của Chính phủ
Phan Văn Khải phá giá tiền Hồ 5, 29 % vẫn chưa xác thực theo
giới lư tài quốc tế [1].
Nền kinh tế Việt sẽ suy sụp thăm hại gần đây nếu không thi hành khuyến cáo của
IMF và World Bank : ban hành luật ngân hàng, chỉnh đốn
hệ thống nhà băng, thăng bằng cán cân thương
mải , cấp tín dụng xuất cảng, gia tăng măi
lực của dân, giải
tư khu vực quốc doanh… Năm 1997, ngọai
thương VN thâm thủng trên 4 tỷ mỹ kim,
đầu tư ngoại quốc
và du lịch giảm sút thê thảm , các x́ căn
đan quỵt nợ taọ ra một mini khủng
hoảng ngân hàng trong xứ . Hiện nay 40% hàng hóa Việt
bán qua các nước Đông Á. Cơn lốc tiền
tệ Asean sẽ gây hậu quả địa chấn tại VN nếu chính phủ tiếp tục chính sách
nhập nhằng chờ thời.
Hànội
học được ǵ
từ Bắc kinh ? Trong Đại hội thứ 15 , CS Trung quốc
chấp nhận chương tŕnh canh tân do Giang Trạch Dân
đề nghị và, bởi quyết định này, đă
thay thế chủ thuyết Mao Mác Lê ( thay v́ nâng ngang hàng ),
bằng tư tưởng của
Đặng Tiểu B́nh , cha đẻ của
đường lối kinh tế thị trường
thực tiển c̣n được biết dưới tên
kinh tế “ mèo trắng, mèo
đen”. Tại Hồng kông, tân Thủ tướng Chu
Dung Cơ ( Zhu Rongji ) xác nhận với báo chí quyết
tâm của nước Tàu áp
dụng chính sách “ đổi
mới và cởi mở “ . Họp một tuần sau
đàn anh Trung cộng, Quốc hội VN tỏ ra dè dặc
hơn về lảnh vực và nhịp độ canh tân .
Căn bịnh chung của hai xứ là quốc doanh .Giang
Trạch Dân chủ trương giải quyết gắp
t́nh trạng thua lổ của 309. 000 công ty quốc doanh Tàu
bằng những biện pháp lối tư bản như
tuyên bố vỡ nợ và giải tư , đặt nhu
cầu hiệu năng trên hết . Việt Nam , trái lại,
xem nặng vấn đề ư thức hệ , coi quốc
doanh là đường lối kinh tế lảnh
đạo , đúng theo Mác lê chỉ dạy . Chính phủ bởi thế sẽ
lần hồi cổ phần hóa thay v́ đóng cửa 6. 000
công ty quốc doanh đang bị các công ty tư nhân và liên
doanh cạnh tranh ráo riết.
Ngày 24 và 25. 9, 1997, 450 “ đảng biểu “ bầu
Trần Đức Lương, 60 tuổi, (gốc Trung ),
Phan Văn Khải , 63, ( Nam ) và Nông Đức Mạnh , 60,
(Bắc, gốc Tày ) , được Ban Chấp hành Trung
ương Đảng chọn trước , vào chức
Chủ Tịch Nước, Thủ tướng và Chủ
tịch Quốc Hội . Và sau đó, Đảng trao cho
Tướng Lê Khă Phiêu ( Trung )
địa vị chóp bu Tổng Bí thơ . Lương là con
gà của Đổ Mười ( bảo thủ ), Khải
là đồ đệ của Vơ Văn Kiệt (
đổi mới ) . Ghế Phó Thủ tướng tăng
lên 5 để điều khiển 5 siêu Bộ, và có thêm 7 Bộ
mới. Theo nhận định của các quan sát viên ,
việc trẻ trung hóa cấp lảnh đạo , với
văn hóa khá hơn, sẽ không thay đổi bao nhiêu v́ Ban Thường vụ Bộ
Chính trị vẫn chủ trương độc
đảng , làm việc theo đường lối
nhất trí, không chấp nhận đa nguyên và chống cải
cách dân chủ . Phân hóa càng thêm phân hóa . Chính sách dẩm chân
tại chổ của Bắc bộ phủ tạo ra
một cuộc khủng hoảng toàn diện : lư thuyết,
tư duy, lảnh đạo và nhân sự . Một điểm khác đáng
lưu ư : Phạm Văn Đồng , ( 90 tuổi, 31 năm
Thủ tướng ) , và Lê Đức Anh ( 76, Chủ tịch Nước
về hưu ) đă lên tiếng đốc thúc dân chủ
hóa chế độ . Đồng c̣n tuyên bố với
tạp chí FEER , Hồng kông,
rằng Vietnam có lợi
chọn lựa con đường “ diển biến cách
mạng , revolutionary evolution “ (?! ). Một cụm từ
mới của CS . Đây là tín hiệu ǵ ? Đến nay,
Đảng vẫn chỉ huy
Nhà Nước , lắc lư con tàu say . VN quo vadis , đất nước trôi về
đâu ?
* *
*
Thế giới tự do có
thể xữ dụng xu hướng toàn cầu hóa kinh
tế thị trường như một phương pháp
hữu hiệu đễ thuyết phục các chế
độ chuyên chế và các lảnh tụ độc tài
công nhận và tôn trọng giá trị phổ quát của Dân
chủ và Nhân quyền . Để đạt mục tiêu
này, cần nhiều nhẩn nại , thông hiểu tâm lư và
văn hóa của phía đối thoại . tránh lên mặt
kẻ cả , hành động trong tinh thần vị tha và
không có ẩn ư trục lợi hay áp đặt quan niệm
cá nhân . Trong bài phỏng vấn
“ How to talk to a dictator ?
“ , ngày 14. 9 . 97 , Bill Richardson , Đại sứ Mỹ
tại Liên Hiệp Quốc, tiết lộ với nhà báo Tad
Szulc của tạp chí Parade rằng ông đă áp dụng các
quy tắc nói trên và nhờ thế, thành công thương
thuyết với F. Castro ( Cuba ), F. Tudjman ( Croatia ) và Mobutu
(Zaire ).
Tại Bắc Kinh, bên lề
Đại hội CS Trung quốc vừa qua, trong hành lang
đại sảnh Beidaihe , báo giới truyền miệng
câu chuyện tiếu lâm đầy ư nghĩa sau đây :
Clinton, Yeltsin và Giang Trạch Dân lái xe, cả ba đến
ngă tư đồng một lúc . Clinton quẹo mặt không báo hiệu . Yeltsin, củng
thế . Nhưng Giang do dự, quay qua hỏi ư Đặng
Tiểu B́nh ngồi bên cạnh . Đặng ra dấu ,
bảo : “ Chớp đèn báo
hiệu phía trái , quẹo tay
mặt “ . Thuyết CS chính thống nay đă lâm chung .
Trong những nước xă hội chủ nghĩa c̣n sót
lại , dân biết rỏ điều này nhưng chưa
dám gọi đó là hướng đi tư bổn .
Trước bảo tố đang báo hiệu tại VN, lư
thuyết gia Trần Bạch Đằng ngày 21.8.1997 lên
tiếng cảnh cáo trên báo Thanh Niên : “ Khó khăn của chúng ta chưa xuất hiện tất cả nhưng mọi viêc
sẽ không nằm yên như thế ! “ .
Dân chủ và nhân quyền không
phăi là những lộc trời đương nhiên dành cho
nhân loại mà là cái giá của hy sinh và sự ban
thưởng của một cuộc đấu tranh gian
khổ . Rất mong Đại Hội đồng Liên
Hiệp Quốc sớm bổ túc bản Tuyên ngôn Nhân quyền hiện hữu
bằng bản Tuyên ngôn - cần thiết không kém ! - về Trách vụ Con Người
được một số chính khách lăo thành như Helmut
Schmidt, Jimmy Carter, Vacla Havel, Nelson Mandela và Lư Quang Diệu
soạn thảo và đề nghị.
Benjamin Franklin từng nói rất
chí lư : “ Kẻ nào đem
đổi tự do căn bản để mua lấy chút ít an ninh cho ḿnh th́ không đáng
được hưởng an ninh lẩn tự do “ .
Điều này lại càng đúng, đúng vô cùng , nếu
đem áp dụng cho một dân tộc .
LÂM LỄ TRINH