Nhận định sơ khởi về Pháp lệnh tôn
giáo của Cộng sản Việt Nam
(Nhân hội thảo về Pháp lệnh của Hội
đồng Liên tôn vào tháng 8-2004 tại California, Hoa Kỳ)
Lm Phêrô Nguyễn Hữu Giải và Lm Phêrô Phan Văn
Lợi
Kính
thưa Quư vị Thượng tọa, Mục sư,
Hiền tài, Linh mục thuộc Hội đồng Liên tôn
Việt Nam tại Hoa Kỳ
Kính
thưa Quư tham dự viên và toàn thể đồng bào,
Chúng
tôi là hai linh mục Phêrô Nguyễn Hữu Giải và Phêrô Phan
Văn Lợi, thành viên Hội đồng Liên tôn đoàn
kết quốc nội, trong tâm t́nh hiệp thông với linh
mục Nguyễn Văn Lư, linh mục Chân Tín và với
hết mọi thành viên Hội đồng Liên tôn đoàn
kết quốc nội, xin được có đôi lời
về Pháp lệnh tôn giáo mà Cộng sản Việt Nam
vừa ban hành mới đây.
Chúng
tôi xin nhận định về lư do, mục đích,
biện pháp và hậu quả của Pháp lệnh này.
· Về lư do của
Pháp lệnh tôn giáo, theo chúng tôi nghĩ là có ba:
-
Lư do thứ nhất: CS vốn là một đảng phái và
chế độ toàn trị độc tài tự bản
chất, luôn nuôi tham vọng quản lư xă hội,
định h́nh văn hóa và uốn nắn lương tâm
theo chủ thuyết phi nhân bản, phản dân tộc
của ḿnh. Bỏ tham vọng này th́ CS sẽ không c̣n là CS
nữa.
-
Lư do thứ hai: CS biết rằng tôn giáo là một thế
lực tinh thần mạnh mẽ, có sức giáo dục ḷng
người, động viên ư chí và cải tạo xă
hội mà lại hoàn toàn đối nghịch với CS
về mọi phương diện và không thể
đội trời chung với CS.
-
Lư do thứ ba: CS đang thấy các tôn giáo tại Việt
Nam -cụ thể là những vị chức sắc và tín
đồ dũng cảm- đang lần lượt
đứng lên để đ̣i lại tự do cho ḿnh và
cho đồng bào, phơi bày mặt thật và làm lung lay
quyền lực của CS. Tiếng nói của các giáo
hội ngày càng mạnh mẽ, uy tín của các giáo hội
ngày càng dâng cao.
· Về mục
đích của Pháp lệnh tôn giáo, chúng tôi thiết
nghĩ cũng có ba:
-
Mục đích thứ nhất: Làm cho các tôn giáo không thể
phát triển về tổ chức cũng như bị tê
liệt trong hoạt động, hầu ảnh
hưởng tốt lành của các tôn giáo bị giới
hạn lại nơi quần chúng và trên toàn xă hội.
-
Mục đích thứ hai: Làm cho các tôn giáo, v́ bị trói
buộc tư bề, chỉ c̣n dồn tâm trí và sức
lực để bảo toàn cơ cấu và sinh hoạt có
sẵn của ḿnh, và như thế ngày càng lệ thuộc
nhà nước trong cơ chế xin-cho.
-
Mục đích thứ ba: Làm cho các tôn giáo đánh mất
bản chất của ḿnh là trở thành lương tâm cho
xă hội, thầy dạy cho con người, chứng nhân
cho chân thiện mỹ, để cuối cùng trở thành
công cụ ngoan ngoăn trong tay đảng CS.
· Về biện pháp
của Pháp lệnh tôn giáo, theo thiển ư của chúng tôi
là có năm, như chúng tôi đă có lần tŕnh bày chi
tiết trong bài viết “Sợi xích sắt năm ṿng”.
-
Biện pháp thứ nhất: Siết chặt cương
vị của các tôn giáo, nghĩa là công nhận tư cách
pháp nhân cho tôn giáo. Hiện nay, ngoại trừ Công giáo, th́
Phật giáo quốc doanh, Ḥa hảo quốc doanh, Cao đài
quốc doanh và Tin lành quốc doanh mới được
công nhận như pháp nhân. C̣n các Giáo hội chính thống
như Phật giáo Thống nhất, Ḥa hảo thuần túy,
Cao đài đích thực và một số Hội thánh Tin
lành đều bị đặt ra ngoài ṿng pháp luật,
chẳng có hy vọng được CS công nhận.
-
Biện pháp thứ hai: Siết chặt nhân sự của
của các tôn giáo, bằng cách kiểm soát việc chiêu sinh,
huấn luyện, tấn phong và bổ nhiệm hàng chức
sắc cũng như chức việc, bằng cách thọc
sâu vào việc tự điều hành của các ḍng tu,
đặc biệt bằng cách cấp giấy phép hành
nghề tôn giáo (như thấy trong dự thảo Nghị
định áp dụng Pháp lệnh) để loại
trừ những người được huấn
luyện và hoạt động ngoài ṿng kiểm soát của
chính quyền.
-
Biện pháp thứ ba: Siết chặt hoạt động
của các tôn giáo, trước hết bằng cách tạo ra
khái niệm “truyền đạo hợp pháp” và “truyền
đạo bất hợp pháp”, thứ đến là
giới hạn địa điểm hoạt động:
trong phạm vi các nơi thờ tự (do đó cấm
truyền đạo tại gia đ́nh, học
đường, công sở, bệnh viện, nhà tù và
thậm chí trên internet), cuối cùng bằng cách bắt
đăng kư hoặc xin phép trước mọi hoạt
động tôn giáo dù lớn dù nhỏ.
-
Biện pháp thứ tư: Kiểm soát tài sản của các
tôn giáo, một là để t́m cách giới hạn việc
phát triển của tổ chức tôn giáo, hai là để
t́m cách chiếm đoạt cướp bóc các tài sản này
như vô vàn trường hợp đă chứng minh. Ngoài ra,
khi để cho tài sản của các giáo hội ở vào
t́nh trạng pháp luật không rơ ràng trong bộ luật dân
sự, CS khiến các giáo hội không thể sử dụng
quyền sở hữu của ḿnh được.
-
Biện pháp thứ năm: Kiểm soát việc liên lạc
của các tôn giáo, nhằm làm cho các giáo hội mất đi
sự hỗ trợ về tinh thần lẫn vật
chất của các đồng đạo hải ngoại,
làm cho ảnh hưởng tôn giáo từ bên ngoài khó xâm
nhập vào Việt Nam, làm cho thế giới khó biết rơ
về hiện trạng của tôn giáo tại quốc
nội.
· Về hậu
quả do Pháp lệnh gây ra, chúng tôi nghĩ rằng cũng có ba:
-
Hậu quả thứ nhất là hậu quả cho CS: Pháp lệnh
càng phơi bày bộ mặt vừa tàn bạo, vừa ngu
xuẩn, vừa gian dối giả nhân giả nghĩa
của CS, cho thấy các lănh đạo CS, đầu
thế kỷ XXI này, vẫn nuôi cuồng vọng tiêu
diệt những thực thể tinh thần rất tốt
đẹp đă tồn tại hàng ngàn năm trên
đất Việt.
-
Hậu quả thứ hai là hậu quả cho dân tộc
Việt Nam: Đảng CS, chủ nghĩa CS và chế
độ CS đă, đang và sẽ chỉ tạo ra
những nhà giáo vô lương tâm, những y sĩ vô
đạo đức, những quan ṭa vô liêm sỉ,
những viên chức vô trách nhiệm và những thế
hệ trẻ vô lư tưởng. Tôn giáo lúc này đang cần
cho đất nước hơn bao giờ hết, thế
mà CS vẫn nhất quyết trói tay các giáo hội lại.
-
Hậu quả thứ ba là hậu quả cho các tôn giáo: Pháp
lệnh sẽ đẩy các giáo hội hoặc đến
chỗ phải thỏa hiệp luồn lách để
tồn tại, đánh mất bản chất và sứ
mệnh hầu bảo toàn sinh hoạt và cơ cấu,
như thế là chỉ c̣n lại cái vỏ; hoặc
đến chỗ phải đứng lên để
đương đầu với bạo quyền vô
thần duy vật trong tinh thần hiếu ḥa nhưng can
đảm của các vị tử đạo, hầu
bảo vệ bản chất của ḿnh.
· Để kết
luận, vấn đề cấp thiết đặt ra
cho mọi người dân Việt trong và ngoài nước - đặc biệt
các tôn giáo - là
phải bằng mọi giá, giải thể cho
được chế độ CS duy vật vô thần
đang phá bỏ di sản quá khứ của tổ tiên, làm
băng hoại bao thế hệ hiện tại và
đẩy dân tộc vào một tương lai mịt
mờ; đồng thời phải làm mọi cách
để các giáo hội được phục hoạt và
phát triển trong tự do để canh tân đất
nước như đă làm hồn sống cho dân tộc và
văn hóa dân tộc suốt gịng lịch sử.
Xin
kính chào và cảm ơn tất cả Quư vị. Xin Thiên Chúa,
qua lời cầu nguyện và gương sáng của các
thánh tử đạo, ban đầy tràn đức thông
tuệ, ḷng can đảm và chí quyết tâm cho mọi tín
đồ tôn giáo Việt Nam.
Gởi đi từ Huế ngày 27-07-2004.