Đề Cương Bào
Chữa Vụ Nguyễn Vũ Bình
(Trong phiên xét xử sơ thẩm
của Toà án nhân dân Thành phố Hà Nội sáng ngày 31/12/2003)
1 – Cáo trạng của Viện KSND thành phố Hà
Nội đã truy tố Nguyễn Vũ Bình vì tội gián
điệp theo Điều 80 BLHS trong đó có nêu ra một
số việc làm của Bình mà cáo trạng coi là phạm
tội gián điệp.
Bình đã nhận hết những việc mình đã làm,
là có quan điểm đa nguyên đa đảng (dân
chủ đa nguyên) và cho rằng: trong quan điểm
của Bình là trái với đường lối chính sách
của Đảng Cộng sn Việt Nam, nhưng Bình "không
vi phạm pháp luật bởi vì theo Điều 69 Hiến
pháp thì mọi người có quyền tự do tư
tưởng, tự do ngôn luận, tự do báo chí, tự do
lập hội" (BL284-287)
Theo tôi có những việc mà cáo trạng nêu ra như:
- Bình có quan điểm
dân chủ đa nguyên, tuy trái với đường
lối chính sách, nhưng đây là thuộc lĩnh
vực tư tưởng, không phải là phạm
tội.
- Bình xin thành lập
Đảng tự do dân chủ và tham gia thành lập
"Hội nhân dân Việt Nam chống tham nhũng"
cũng vậy.
- Cũng như vậy
việc ký vào các bản kiến nghị đòi thực
thi dân chủ và đòi tha người này, giải
quản cho người kia, không phải là hành vi
phạm tội.
Mặt khác, những việc nói trên không dính dáng gì với
tội gián điệp.
2 – Theo tôi hiểu, phải chăng quy Bình vào tội
gián điệp, chỉ vì Bình đã liên hệ và trao
đổi với một số cá nhân người Việt
ở nước ngoài như: Nguyễn Gia Kiểng,
Nguyễn Ngọc Đức (ở Pháp), Ngô Thị Hiền
(ở Mỹ), Trương Minh Dũng (ở Canada), về
tình hình dân chủ ở Việt Nam ? Tức là Bình đã làm
gián điệp cho mấy cá nhân này ? Đó chính là vấn
đề mà tôi muốn đề cập đến.
Từ trước đến nay, từ cổ chí kim,
từ Đông sang Tây, trong lĩnh vực đời
thường cũng như trong lĩnh vực pháp lý,
mọi người đều coi làm gián điệp là làm
tay sai cho nước ngoài, cung cấp bí mật Nhà
nước hoặc tin tức khác để nước
ngoài sử dụng chống nước ta.
Phải chăng Bộ Luật hình sự nước ta
có quy định gì khác ? Không, Điều 80 BLHS cũng quy
định như vậy. Xin đọc trích dẫn
Điều 80 của cáo trạng:
"Người phạm tội gián điệp là
người cung cấp bí mật Nhà nước cho
nước ngoài hoặc cung cấp tin tức tài liệu
khác nhằm mục đích để nước ngoài
sử dụng chống nước CHXHCN Việt Nam".
Nước ngoài đây phải hiểu là một
nước khác, một quốc gia khác, mà đại
diện là Chính phủ hoặc các tổ chức tình báo
chứ không phải là một công dân của nước
đó, càng không phải là một ngoại kiều hoặc
một tổ chức ngoại kiều nào sống ở
nước đó, nếu họ không phải là tay sai
hoặc nằm trong tổ chức tình báo của
nước này.
Như vậy, tinh thần và nội dung của
Điều 80 là đúng đắn, phù hợp với khái
niệm “tội gián điệp” trên trường quốc
tế và trong quan điểm của mọi người.
Không có nước nào coi là gián điệp người
đã trao đổi quan điểm với người
nước mình sống ở ngoại quốc. Nếu có
đủ chứng cứ là phạm tội thì cũng không
thể là tội gián điệp được.
Đối chiếu với Điều 80 BLHS, Bình không làm
gián điệp cho nước nào, cũng không cung cấp
những bí mật Nhà nước hoặc ! các tài liệu
tin tức gì khác cho nước ngoài nếu không phạm vào
Điều 80 BLHS.
Cáo trạng có nêu ra một số tiền vào khoảng 500
– 600 đô mà Bình và vợ Bình đã nhận được,
nhưng đâu phải là tiền công làm gián điệp.
Vợ chồng Bình cho biết, người gửi cho nói là
quà cho các con. Chẳng qua là Bình lâm vào cảnh khốn
quẫn, khi rời khỏi Tạp chí cộng sản, không
có việc làm, hai con nhỏ và mẹ già phải nuôi,
tỉnh cảnh gia đình do một mình vợ Bình phải
gánh vác, nên mọi người trong và ngoài nước thông
cảm gửi cho mà thôi. Tôi chắc rằng những
người có lòng nhân ái, không ai cho đó là tiền "gián
điệp".
3 – Cũng cần nói thêm là: có ý kiến cho rằng:
về yếu tố nước ngoài của Điều
80/BLHS, Uỷ Ban Pháp Luật của Quốc hội đã có
công văn (số 783, ngày 16/07/2002) giải thích là : phải
được "hiểu theo nghĩa rộng bao
gồm cả cá nhân người Việt Nam, tổ chức
người Việt Nam phản động lưu vong
ở nước ngoài".
Theo luật tổ chức Quốc hội thì Uỷ Ban
Pháp Luật không có quyền giải thích pháp luật. Theo
điều 7 Khoản 3 của luật này, việc giải
thích Hiến pháp, luật, pháp lệnh thuộc nhiệm
vụ quyền hạn của UBTV/QH. Còn UBPL/QH chỉ có mấy
nhiệm vụ quyền hạn sau đây:
- Thẩm tra các dự
án luật, dự án pháp lệnh do Quốc hội hay
UBTV/QH giao.
- Thẩm tra báo cáo
của các cơ quan chấp pháp và hành pháp.
- Giám sát việc
thực hiện luật, hoạt động
điều tra, thi hành án (xem Điều 27 Luật
Tổ chức Quốc hội)
Không hiểu vì lẽ gì mà UBPL làm sai thẩm quyền
của mình; không thực hiện đúng nhiệm vụ
quyền hạn của mình. Trong Nhà nước pháp
quyền, phải thực hiện đúng thẩm quyền
đã được luật quy định.
Nếu sai thẩm quyền hoặc vượt quá
thẩm quyền thì không có hiệu lực thi hành. Không
những thế, giải thích như vậy còn làm sai
lệch cả tinh thần và nội dung đúng đắn
của điều luật.
Không thể coi một cá nhân người Việt, một
tổ chức người Việt lưu vong ở
nước ngoài là nước ngoài được, dù
hiểu rộng đến đâu đi nữa.
Thưa Hội đồng xét xử
4 – Toàn bộ hồ sơ đã chứng tỏ
đây không phải là vụ án gián điệp mà thực
chất là một vụ đấu tranh đòi thực
hiện dân chủ đa nguyên, Nguyễn Vũ Bình là một
thanh niên trí thức tốt nghiệp Đại học, công
tác tại Tạp chí Cộng sn, thuộc gia đình liệt
sỹ.
Theo lời khai của Bình, Bình nhận thức là vấn
đề tự do dân chủ trong nước là vấn
đề bức xúc của xã hội hiện nay. Do đó,
Bình mới trao đổi rộng rãi với mọi
người để tìm kiếm một giải pháp
nhằm thay đổi tình hình. Tuy nhiên, Bình mới chỉ
dừng ở mức độ trao đổi, thảo
luận quan điểm mà thôi (BL 284-287). Sau khi suy nghĩ
nghiêm túc vấn đề này, Bình đã làm đơn xin
lập Đảng tự do dân chủ, đồng thời
xin thôi việc tại Tạp chí Cộng sản, mặc
dầu Ban Lãnh đạo Tạp chí đã khuyên can và
biết r! ằng quan điểm và hành động của
mình là trái với đường lối chính sách của
Đảng Cộng sản Việt Nam, sẽ không có
lợi cho bản thân và gia đình mình.
Vợ Bình sợ chồng mất việc, gia đình nheo
nhóc nên khuyên Bình nghe lời Ban Lãnh đạo Tạp chí
Cộng sản để giữ việc làm, Bình đã không
nghe và bảo vợ "đó là quan điểm và
nhận thức của anh, đừng bắt anh phải
có nhận thức khác". Như vậy, dù đúng hay
sai, những điều nói trên chứng tỏ là Bình là
người có khí phách.
Với sự trình bày ở trên, để kết
luận vấn đề, tôi cho rằng Bình không phạm
tội gián điệp, xử phạt Bình theo tội danh
này là gượng ép và không đúng tinh thần, nội dung
của Điều 80 BLHS.
Đề nghị Hội đồng xét xử xem xét.
Ngày 31 tháng 12 năm 2003
Luật sư: Đàm Văn Hiếu
Trích
Điện
Thư - Số 16 của Câu Lạc
Bộ Dân Chủ Việt Nam