Thư của Bùi thị Kim Ngân gửi Dân
biểu Loreta Sanchez
Hà
nội, ngày 30 tháng 11 năm 2003
Kính
gửi : Bà Loreta Sanchez.
Trước
tiên tôi xin gửi lời thăm hỏi sức khoẻ
của bà cũng như toàn thể gia quyến của bà.
Tôi
xin tự giới thiệu, tôi là : Bùi thị Kim Ngân – sinh
năm 1968.
Gia
đ́nh tôi hiện đang trú tại số nhà 26 tổ 67 B
– P .Vĩnh Tuy- Quận Hai Bà Trưng – Thành phố Hà nội
– Việt Nam.
Tôi
đang làm kế toán cho một công ty TNHH.
Chồng
tôi là Nguyễn Vũ B́nh – sinh năm 1968, tốt nghiệp
khoa Kinh tế chính trị của trường Đại
học Quốc gia Hà nội năm 1990. Chồng tôi – anh
Nguyễn Vũ B́nh – đă làm biên tập viên Ban kinh tế
của Tạp chí Cộng Sản – Cơ quan lư luận và
chính trị của Trung ương Đảng Cộng
sản Việt Nam – từ năm 1992 đến cuối
năm 2000.
Ngày
2 tháng 9 năm 2000, với nhận định đất
nước c̣n quá nghèo và có khả năng đi vào một
cuộc khủng hoảng toàn diện. Chồng tôi đă
gửi cho các cấp lănh đạo nhà nước Việt
Nam lá đơn xin thành lập Đảng tự do dân
chủ. Mục tiêu nhằm góp phần phục hưng
đất nước, kèm theo một bài viết về
chương tŕnh xây dựng đất nước.
Đồng thời chồng tôi cũng nộp luôn
đơn xin thôi việc tới lănh đạo Tạp chí
Cộng sản v́ hiểu đơn xin thành lập
Đảng tự do dân chủ của ḿnh trái với tôn
chỉ và mục đích của tờ Tạp chí. Ngay sau
đó Cơ quan an ninh liên tục gọi chồng tôi lên
thẩm vấn suốt hơn một tuần lễ.
Thật bất ngờ ban lănh đạo Tạp chí không
để chồng tôi thôi việc tự nguyện mà lại
ra kỷ luật buộc chồng tôi thôi việc và trong lư
lịch lại ghi: chồng tôi có đánh giá sai lệch
về t́nh h́nh đất nước và không tin vào sự
lănh đạo của Đảng cộng sản Việt
Nam, ḥng ngăn chặn con đường đi xin việc
của chồng tôi ở các cơ quan khác.
Trước
sự việc đó, với tâm lư một người
phụ nữ như tôi chỉ muốn cuộc sống gia
đ́nh yên ổn, vợ chồng có việc để có thu
nhập cùng nhau nuôi dạy các con nên tôi rất hoảng
sợ nài nỉ chồng tôi đừng làm các việc
đó nữa. Chồng tôi nói với tôi rằng “Nếu
em ngăn cản anh không làm các việc đó th́ thà rằng
em bắt anh phải chết c̣n hơn. Đấy là tâm
huyết của anh, anh làm các việc đó không phải mang
lại quyền lợi cho bản thân anh, mà v́ lợi ích
của đất nước và của mọi
người”. Chồng tôi c̣n khẳng định và
động viên tôi rằng: Anh và gia đ́nh tôi sẽ không
sao cả v́ anh hoàn toàn chấp hành đúng pháp luật
của nhà nước.
Nhưng
thưa bà !
Ngày
19 tháng 7 năm 2002 chồng tôi nhận được
lời mời của bà. Chồng tôi đă viết một
bài có tựa đề “Bản điều trần
về t́nh trạng nhân quyền ở Việt nam”
rồi gửi cho Hạ Nghị Viện Hoa kỳ vào 7h sáng
ngày 20 tháng 7 năm 2002. Th́ đến 8h sáng hôm đó Công an
Việt nam ập đến nơi chồng tôi làm việc,
khám xét máy tính, tịch thu một số giấy tờ
của chồng tôi và bắt chồng tôi đưa về
Cơ Quan An ninh Thành phố Hà nội – tại 87 Trần
Hưng Đạo. 19h tối cùng ngày chồng tôi
được đưa về nhà cùng một số ông
công an. Họ khám xét chỗ ở của gia đ́nh tôi và
lấy đi một số giấy tờ, sách báo v.v...
Những thứ đó chồng tôi để công khai trên bàn
làm việc của chồng tôi. Chồng là người
đàng hoàng, anh không bao giờ làm việc ǵ sai trái, lén lút.
Sau
một tuần chồng tôi bị áp giải từ sáng
đến tối để chất vấn tại pḥng
điều tra của Cơ quan An ninh thành phố Hà nội
và sau hơn hai tháng họ đặt một trạm gác cách
nhà tôi 20m canh pḥng mọi sinh hoạt đi lại cũng
như ngăn cản mọi mối quan hệ của gia
đ́nh tôi, th́ đến ngày 25 tháng 9 năm 2002 chồng tôi
đă bị Cơ quan An ninh Thành phố Hà nội bắt
đem đi cùng một số giấy tờ mà họ cho
đó là tài liệu. Chồng tôi bị bắt đem đi
trước sự ngơ ngác của 3 mẹ con tôi. Lúc
chồng tôi bị bắt, con gái lớn tôi mới chưa
đầy 4 tuổi, cháu ngây thơ chưa hiểu
điều ǵ đă xẩy ra với bố ḿnh, cháu cứ
tưởng bố cháu được các chú Công an mời
đi uống cà phê. V́ một số ông Công An nói với cháu
như thế. Con gái bé tôi lúc đó chưa đầy chín
tháng tuổi. Trước khi bị bắt đưa ra
khỏi nhà, chồng tôi bế cháu và hôn cháu để
tạm biệt nhưng cháu ngây ngô chẳng biết ǵ
cả.
Thưa
bà !
Hai
vợ chồng tôi sống xa gia đ́nh. Chồng tôi bị
bắt khiến gia đ́nh tôi lâm vào cảnh sống khó
khăn con vắng cha, vợ thiếu chồng. Mọi
vấn đề từ nuôi dậy con cái đến lo toan
kinh kế để đảm bảo cuộc sống hàng
ngày cho 2 con và mẹ tôi lên trông cháu cũng như hàng
tuần đi gửi đồ thăm nom cho chồng
đều trông vào ḿnh tôi.
Kể
từ ngày chồng tôi bị bắt đem đi
đến nay đă hơn 14 tháng trời ṛng ră. 3 mẹ con
tôi chưa hề một lần được thấy
mặt anh. Con gái lớn của tôi luôn hỏi “Sao bố
đi làm lâu thế ? Mẹ gọi điện cho bố
về với con nhé, con nhớ bố lắm !”. Cháu luôn
tin rằng tết năm nay bố sẽ về ăn
tết với cháu. Con gái thứ hai của tôi th́
đến giờ không c̣n biết bố cháu là ai nữa
rồi !. Cháu cầm ảnh của chồng tôi xem và
hỏi “Mẹ ơi ! chú nào đây”. Thời gian
bố các cháu bị bắt đă quá lâu đối với 3
mẹ con tôi. Tôi thấy các con tôi thật là đáng
thương, đáng lư ra ở độ tuổi của
chúng phải được hưởng đầy
đủ sự yêu thương chăm sóc của bố
chúng. Chồng tôi là người hết mực chiều con.
Cứ mỗi lần thấy các con tôi thèm muốn
được trèo vào ḷng bố như trẻ con hàng xóm là
tim tôi lại quặn đau. Tôi thấy đau và bất
lực v́ biết chồng tôi đang bị oan ức mà
không biết làm cách nào để đ̣i lại sự công
bằng cho chồng tôi để anh sớm trở về
cùng vợ con.
Nhiều
đêm tôi luôn mơ thấy chồng tôi vẫn ở bên
cạnh 3 mẹ con tôi, vui đùa với các con tôi.
Đến khi tỉnh giấc th́ mới biết đó
chỉ là giấc mơ th́ nước mắt lại trào ra
và thức luôn đến sáng. Rồi những lúc con ốm
đau chỉ có một thân một ḿnh chăm sóc các con,
đưa các con đi viện, tôi thấy tủi thân vô
cùng. Nhiều khi tôi đưa các con đi chỉ để
các cháu đỡ thiệt tḥi, nh́n thấy gia đ́nh khác có
đầy đủ vợ chồng, con cái. Các con tôi
thấy các bạn được bố kiệu trên vai
cứ đ̣i tôi gọi bố về để kiệu
chúng. Tôi chỉ biết ôm các con vào ḷng mà khóc. Dù tôi có yêu
thương con tôi bao nhiêu th́ vẫn không thể thay thế
vai tṛ của bố các cháu.
Với
nghĩa vụ người vợ, tôi đă gửi
đơn rất nhiều lần cho các cơ quan chức
năng xin phép cho 3 mẹ con tôi được gặp
chồng tôi, để các con tôi và chồng tôi
được thấy mặt nhau. Tôi cũng muốn
biết về t́nh h́nh sức khoẻ của chồng tôi
hiện nay ra sao. Tôi rất lo lắng cho t́nh h́nh sức
khoẻ của chồng tôi v́ tôi được biết
chế độ sinh hoạt trong trại giam rất
thiếu thốn, tôi đă nhiều lần không cầm
được nước mắt khi đọc thư anh
viết. Nhưng nhiều tháng qua cơ quan an ninh vẫn
không cho mẹ con tôi được gặp. Mặc dù
chồng tôi chỉ bị giam cách nơi tôi làm việc
chưa đầy 6 km.
Khi
được tin chồng tôi sắp bị đưa ra
xử, tôi lo lắng bổ đi các nơi xin phép
được gặp chồng tôi để bàn về
việc mời luật sư cho anh. Toà án, Viện kiểm
soát, Cơ quan an ninh t́m mọi cách không cho tôi gặp. Họ
chỉ nói cho tôi biết chồng tôi không đồng ư
mời luật sư. Theo tôi nghĩ, có lẽ chồng tôi
thương tôi một nách nuôi 2 con nhỏ, phải lo toan
nhiều việc sẽ khó khăn về tài chính, sợ
không có tiền để mời luật sư v́ thế anh
đă từ chối việc mời luật sư.
V́
họ không cho tôi gặp chồng tôi, nên anh không biết
rằng dù khó khăn tôi vẫn dành dụm được
một số tiền và đă chính thức kư kết
mời 3 luật sư để biện hộ cho
chồng ḿnh.
Công
an luôn nhắc nhở tôi không được nói chồng tôi
bị bắt và giam giữ tại đâu cũng như t́nh
h́nh sức khoẻ của anh ấy. Không nên quan hệ
với bạn bè của chồng tôi nhất là những gia
đ́nh có cùng hoàn cảnh như gia đ́nh tôi. Không
được gửi đơn lên các cấp lănh
đạo nhà nước Việt nam mà chỉ
được gửi đơn đến Cơ quan an
ninh.
Tôi
không hiểu v́ sao trong khi Đảng Cộng sản
Việt nam và chính phủ của đất nước tôi
luôn nêu cao vấn đề cải cách tư pháp,
đảm bảo quyền bào chữa, đảm bảo
quyền công dân mà cơ quan An ninh thành phố Hà nội
lại tuỳ tiện làm trái pháp luật như vậy ?
Bà
cũng là một người vợ, ngựi mẹ. Tôi tin
rằng bà dễ đồng cảm với tôi trong hoàn
cảnh hiện nay.
Thưa
bà !
Cho
phép tôi được hỏi : Trước khi bà có ư
định mời chồng tôi tham dự vào hội
thảo bàn về nhân quyền, liệu bà có biết rơ
về đất nước Việt Nam cũng như
cuộc sống của người dân Việt nam chúng tôi
trong thời đại hiện nay ra sao ? bà có suy nghĩ ǵ
khi chồng tôi đáp lại lời mời của bà
bằng bài viết "Bản điều trần
về t́nh trạng nhân quyền ở Việt nam" th́
chồng tôi đă bị bắt và bị quy vào tội gián
điệp.
Thưa
bà !
Chắc
bà không thể h́nh dung nổi sự lo lắng và hoảng
sợ khi tôi được tin chồng tôi bị quy
tội gián điệp. Theo điều 80 của bộ
luật h́nh sự nhà nước CHXHCN Việt Nam – tội
gián điệp là một trong các tội nặng nhất
ở đất nước tôi, khung h́nh phạt từ 12
năm đến tử h́nh. Gia đ́nh tôi sẽ bị
mọi người phỉ nhổ và xa lánh. Lúc đó 3
mẹ con tôi biết sống ra sao ?
Bà
đă trực tiếp đọc bài viết đó của
chồng tôi chưa ?. Tất cả những điều
chồng tôi viết đó là sự thật đă và đang
xẩy ra trên đất nước chúng tôi. Những
sự việc đó đă được nhiều công dân
Việt nam làm đơn cùng kư tên kiến nghị với
cấp lănh đạo của Việt Nam. Chồng tôi
chỉ là người liệt kê lại sự việc
đó vào bản điều trần mà thôi. Mục đích
của chồng tôi muốn làm một việc ǵ đó
để giúp cho nhân loại đâu cũng có cuộc
sống tự do, dân chủ.
Thưa
bà !
Hiện
nay tôi chỉ c̣n biết trông chờ vào sự phán xét công
minh của các nhà lănh đạo cao cấp của
đất nước tôi. Do đó tôi liên tục gửi
đơn kêu oan cho chồng tôi. Tôi đă gửi đơn
cho ông Tổng bí thư, ông Chủ tịch nước, ông
Chủ tịch Quốc hội và rất nhiều ông lănh
đạo cao cấp khác của đất nước tôi.
Mong muốn của tôi là các ông ấy bớt chút thời
gian xem xét đơn thư của tôi để chồng tôi
sớm được trở về cùng mẹ con tôi.
Hàng
ngày tôi và mẹ tôi luôn cầu trời khấn phật mong
tác động tới các ông lănh đạo cao cấp
của đất nước để chồng tôi
được b́nh an vô sự.
Thưa
bà !
Do
thực hiện yêu cầu của bà mà chồng tôi, tôi và các
con tôi lâm vào hoàn cảnh cực kỳ gieo neo. Tôi là một
phụ nữ b́nh thường, không hiểu biết về
chính trị, về đường lối chính sách
đối ngoại của đất nước bà v́
vậy tôi xin được giăi bày với bà mong có sự
cảm thông và hết sức quan tâm của bà.
Tâm
sự với bà xong tôi cảm thấy nhẹ nhơm phần
nào. Tôi không c̣n cảm thấy có lỗi với chồng tôi
và các con tôi.
Tôi
cùng toàn thể gia đ́nh xin trân trọng cám ơn bà !
Chúc
bà cùng toàn thể gia quyến an khang.
Vợ
Nguyễn Vũ B́nh
Bùi
Thị Kim Ngân