QUẬT
KHỞI TINH THẦN
Bài
nói chuyện về Sách Lược Vận ĐộngNhân Quyền và Tự Do Ngôn Luận cho Việt
Nam
tại Đại hội thường
niên của Mạng Lưới Nhân Quyền Việt Nam, ngày 05-07/12/2003 tại Nam
California
Bài
của Vương Kỳ-Sơn
Kính thưa quư vị,
Trong tác phẩm bút kư Tôi Phải
Sống của Linh mục Nguyễn Hữu Lễ vừa phát hành gây chấn động tại hải ngoại
trong mùa Thu này, c̣n đang và tiếp tục vang độngnữa, có một đoạn làm cho
chúng tôi chú ư và suy nghĩ. Tác giả kể nhóm tù miền Nam được chở bằng tàu
Sông Hương ra Bắc, khi lên bến Hải Pḥng, như sau:
“... Tiên sư chúng mày, lũ ngụy,
lũ uống máu ăn gan người! Tiếng chửi bới này càng lúc càng nhiều và to hơn.
Một giọng nói khác, tiếng của cán bộ, vang lên trong xe. Các anh thấy chưa?
Nếu đảng không đưa các anh vào đây để bảo vệ các anh th́ nhân dân đă giết chết
các anh..." (1)
Mẩu chuyện ngắn này đă gợi cho
chúng ta chú ư đến một vài điểm nổi bật như sau:
Thứ nhất: Lối tuyên truyền thâm
độc và áp bức của Cộng Sản Việt Nam làm cho người dân miền Bắc ghê tởm người
miền Nam. Với những sự khép kín và một chiều, người Cộng sản đă không từ bỏ
bất cứ một phương tiện nào, dầu là sai sự thực, dù là phi nhân, dù là mang
tính chất giết người v.v..., chúng cũng không từ bỏ, miễn là điều đó có lợi
cho chủ trương của chúngï. Chúng nói măi, nói hoài một chiều làm cho người dân
dần dần nhập tâm rồi tin rằng đó là sự thật, đó là chân lư.
Người dân miền Nam đă từng được
tiếp xúc với thế giới tự do, sự hiểu biết đă tăng cao nên không thể nào chấp
nhận một lối tuyên truyền trắng trợn và gian dối như trên.
Thứ hai: Chúng ta mỗi người đều tự
đặt câu hỏi tương tự: Tâm thức của người dân miền Bắc đang ở mức bán khai như
thế hay đó chỉ là một màn kịch. Theo chúng tôi nghĩ th́ có thể ở cả hai, nghĩa
là vừa có thể là một màn kịch do bọn Cộng Sản giật gây, mà cũng có thể là
người dân ở miền Bắc đă thụt lùi trở ngược chiều tiến hóa hằng trăm năm.
Nếu điều đó đúng th́ chúng ta thật
lấy làm vô cùng lo lắng cho dân tộc Việt Nam chúng ta, một dân tộc đă nhiều
thời oanh liệt sánh vai cùng thế giới. Nhưng nay, chỉ dưới vài ba chục năm mà
đă trở thành khờ dại như thế th́ chúng ta nghĩ ǵ?
Sự suy nghĩ của chúng ta về tâm
thức người dân dưới chế độ Cộng Sản đă “bị nô lệ hóa, bị lạc hậu hóa, bị mê
tín hóa” c̣n có thể được tăng cao khi được kiện chứng bằng một số câu chuyện
cười ra nước mắt. Chuyện kể rằng khi miền Nam mới bị cộng quân xâm chiếm,
nhiều người miền Bắc nghèo khổ, mà v́ thương người miền Nam, đă chắt chiu đem
tiếp tế quà bánh hay vật dụng!
Trước những thảm cảnh đó của dân
tộc Việt Nam, chúng ta nghĩ ǵ và có thể làm ǵ??? Đó là nghĩa vụ của những
người c̣n ở trong quỹ đạo của Dân Tộc Việt Nam. Nguyễn Công Trứ viết: “Vũ trụ
nội mạc phi phận sự.” Mọi việc trên đời không ǵ là không phải phận sự của
chúng ta.
Khi có dịp tiếp xúc với người địa
phương Mỹ và nhân câu chuyện diễn biến, chúng tôi có kể về một vài trường hợp,
chẳng hạn như:
-
Việc Bác sĩ Phạm Hồng
Sơn chỉ vào trang mạng lưới của Ṭa Đại sứ Hoa Kỳ, lấy một bài và dịch ra để
phổ biến... Thế mà bị kết án tôi “gián điệp”!...
-
Việc các vị Cao tăng
thuộc Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất rời một ngôi chùa để về Sàig̣n
rồi bị làm khó dễ gây chấn động thế giới, mà không thể chứng minh cụ thể rằng
các vị đă phạm tôi ǵ chiếu theo luật h́nh luật hộ...
-
Những người cháu của
Linh mục Nguyễn Văn Lư v.v...
Tất cả những trường hợp đó hay
nhiều trường hợp tương tự, người của thế giới Tự Do không thể hiểu được. Và
chúng ta không thể nào chấp nhận được những ǵ đang xảy ra trên quê hương Việt
Nam.
Chính v́ những ǵ mà người dân
Việt Nam chưa được hưởng, hằng ngày vẫn đang bị đe dọa, nhân phẩm bị tước đoạt
chỉ miếng miến cơm manh áo... và càng ngày càng xa ĺa Truyền Thống cao đẹp mà
Quốc Tổ Hùng Vương và bao nhiều đă duy tŕ, vun tưới... nay đang bị phá hủy
tận nền móng trước sự kinh hoàng của những người c̣n vận hành trong quỹ đạo
Dân Tộc Việt.
Làm thế nào để chặn đứng và phục
hồi? Làm thế nào để bắt cái bánh xe đang tuột giốc ngừng lại và chuyển về
hướng mà Dân Tộc đang chờ mong? Chúng tôi biết chắc chắn rằng đó là điều đang
nung đốt tâm can chúng ta vẫn hằng đêm trằn trọc mất ngủ, như cánh đồøng lúa
mênh mông mầu mỡ đang sắp bị làn nước lũ phủ lấp và hoàn toàn hủy
diệt.
Kính thưa quư vị,
Chúng ta vẫn đang ngày đêm đem trí
năo và tâm huyết ra để mong góp phần vào công việc Phục Việt đó.
Cho đến nay, nhiều tổ tổ chức đă
ra đời, nhiều đảng phái đă ra đời để mong góp phần vào đại cuộc đó, để mong
góp một phần sức mọn của ḿnh vào công việc chung. Sự đóng góp của mọi người,
từ người dân đen thấp cổ bé miệng đến những nhà đấu tranh, đến những nhân sĩ
bác đại tinh thâm, không phải mới ngày hôm nay, mà đă tự 28 năm nay, ở quốc
nỗi cũng như ở hải ngoại.
Kết quả chúng ta đă đạt được, tính
theo nấc thang tiến tŕnh giải phóng dân tộc Việt chúng ta có thể liệt kê ra
và ghi vào trong sử sách được. Tuy nhiên, chúng ta có thể hài ḷng với những
kết quả đó chăng, hay chúng ta vẫn c̣n cảm thấy một cách mạnh mẽ rằng những
kết quả đó chưa đủ, những cố gắng đó chưa đủ.
Chúng ta vẫn tự hào về sự thông
minh và tài trí của chúng ta. Và chúng ta có đủ bằng chứng để tin như thế. Tuy
nhiên, trước những tàn phá ghê gớm lộ liễu hay âm thầm đang hủy diệt dân tộc
Việt, không cho phép chúng ta tự măn với những cố gắng ấy, với những kết qủa
ấy. Làm thế nào để cứu văn ngay được cánh đồng đang sắp sửa bị vùi lấp vĩnh
viễn vào ḷng đất? Tất nhiên mỗi người chúng ta sẽ người vác cuốc, người tát
nước, người be bờ... nghĩa là góp cái phần của ḿnh, cái khả năng, cái hoàn
cảnh của ḿnh vào công việc chung đó.
Đă 28 năm qua, nhiều người cho
rằng, và chúng ta tin rằng với một chế độ phi nhân và hủy diệt như thế, Cộng
Sản không thể tồn tại được “Thuận thiên giả tồn, nghịch thiên giả vong”. Chế
độ Cộng Sản không thể tồn tại được. Nó sẽ sụp đổ, nó phải sụp đổ và Dân Tộc
Việt sẽ phục hồi và đ̣i lại quyền làm người về cho ḿnh.
Chúng tôi có cảm tưởng đó là một
cách suy nghĩ hay cách phát biểu có tính đại chúng. Là những người đă hao tổn
tâm huyết, chúng ta có thể bằng ḷng như thế được chăng?
Dân Tộc Việt đang bị lăn với một
tốc độ càng ngày càng nhanh đến hố diệt vong. Điều đó không cho phép chúng ta
bằng ḷng với những cố gắng hay thành quả mà chúng ta đă bỏ ra hay đă đạt
được.
Tự hào là Con Cháu gịng Lạc Long,
chúng ta có c̣n phương thức nào khác hơn không? Chúng ta chắc đă từng tự vấn
lương tâm rằng chúng ta có thể hy sinh hơn một bước nữa được không để làm cho
xong, làm hoàn tất những cố gắng, những khát vọng của chúng ta cũng như của
Dân Tộc Việt chăng?
Chúng tôi tin rằng: tất cả quư vị
hiện diện ở đây, những người đă hy sinh thời giờ, tiền bạc, tâm huyết bao
nhiêu năm nay, những người đă có một căn bản trí thức rất cao... ngày hôm nay,
chúng ta sẽ cùng nhau mở sang một trang mới trong công cuộc đấu tranh giải
phóng Dân Tộc Việt.
Trong tác phẩm biên khảo Việt Nam
Đệ Ngũ Thiên Kỷ, chúng tôi có viết rằng:
“Mỗi thời đại có những bế tắc
riêng, những khó khăn riêng, những thách đố riêng, và những sứ mệnh riêng. Có
những hủ tục cần phải thải bỏ th́ cũng có những giá trị cần được phát hiện,
vun tưới, hệ thống hóa và phát huy. Giới trí thức sẽ hoàn thành được sứ mệnh
của ḿnh khi dẫn đưa dân tộc thoát khỏi những lao đao, những tà thuyết, những
đám mây đen che phủ, và khám phá những giá trị mới để vươn tới chân trời vinh
quang tười sáng." (2)
Chúng ta sẽ cùng suy tư, chúng ta
sẽ cùng hoạch định, chúng ta sẽ cùng hy sinh thêm, chúng ta sẽ cùng bắt tay
vào việc. Đây là một công việc cứu lửa! Đây là một công cuộc vô cùng cấp thiết
như ngăn chặn một làn nước lũ. Chúng ta không có quyền chần chờ, chúng ta
không c̣n bị phải bận tâm cho công ăn việc làm hay gia đ́nh nữa. Chúng ta phải
làm cho xong để cứu thoát Dân Tộc Việt đang sắp bị d́m xuống đại dương đen
tối.
-
Chúng ta đă từng có
lúc v́ bận chuyện gia đ́nh, chuyện con cái là những cái thiết thân mà ai cũng
cho rằng đó là bổn phận thứ nhất, bổn phận đầu tiên... mà nhiều người đang núp
bóng để biện hộ cho sự không tham gia của ḿnh, để từ chối hay tŕ hoăn góp
phần tích cực hơn, cụ thể hơn,
-
Chúng ta có lúc v́
muốn có thêm miếng cơm manh áo nên đă viện ra nhiều lư do rất ư là chính đáng
để biện hộ cho sự thoái thác,
-
Chúng ta có lúc đă v́
tư lợi, hay v́ để t́nh cảm cá nhân ảnh hưởng đến việc làm đại nghĩa của người
khác,
-
Chúng ta chắc cũng có
lúc làm việc hăng say cho tổ chức ḿnh hơn là cho toàn thể dân tộc, bởi v́ nếu
thực sự đặt mục tiêu nhắi tới là Dân Tộc Việt th́ chúng ta có thể đă nhường
bước hay đă
-
Chúng ta có lúc tự
cho rằng khả năng của tôi chỉ có thế, tôi chỉ có thể góp phần đến thế v.v...,
mà thật ra đàng sau và bên dưới của cái lư do coi như rất chính đáng và hợp lư
đó, thật ra chúng ta cũng chỉ muốn đóng góp cầm chừng v.v...
-
Và cũng đă từng có
lúc chúng ta muốn thoát ly những cái nhỏ bé, những cái tâm t́nh vụn vặt, những
công việc hằng ngày nhàm chán, những suy tư cục bộ v.v... để bay nhảy xông pha
gió bụi dấn thân cho đại cuộc.
Sau khi đă duyệt lại những bước
đường đă đi qua, những tâm trạng đă trải qua, bây giờ chúng ta thử hoạch định
những ǵ chúng ta có đủ khả năng để làm và phải làm cho quê hương Việt
Nam.
Chủ đề của Đại hội Mạng Lưới Nhân
Quyền năm nay là Tự Do Ngôn Luận. Dĩ nhiên đề tài này nhắm tới là vận động Tự
Do Ngôn Luận cho Việt Nam, cho quốc nội, cho 80 triệu người thân của chúng ta
chưa được hưởng quyền căn bản này, cái quyền mà có thể được coi là rất quan
trọng trong thế giới ngày nay, cái quyền nói lên mức độ trưởng thành và tâm
thức phát triển tương xứng với vật chất kỹ thuật mà chúng ta có.
Nói đến vận động là chúng ta không
thể tách rời vai tṛ của Truyền Thông. Hiện nay chúng ta có khá nhiều phương
tiện truyền thông trong tay để có thể hỗ trợ cho nỗ lực của chúng
ta.
Chúng ta nói Nhân Quyền, nói Tự Do
Ngôn Luận v.v... Đa số chúng ta cùng nhấn mạnh đến những quyền của con người
trong thời đại này. Nhưng đối với đại đa số dân chúng, những từ ngữ này vẫn
c̣n mơ hồ, nếu không muốn nói là không thiết thân với đời sống của người dân
vốn vận hành nặng về miếng cơm manh áo và những nhu cầu trong cuộc sống thường
ngày. Vậy làm thế nào để người ư thức rơ ràng và mạnh mẽ rằng những ǵ của
ḿnh, những ǵ đang đe dọa tới chính mạng sống hay quyền lợi của ḿnh, của con
cái hay thân bằng quyến thuộc của ḿnh.
TINH THẦN DÂN CHỦ
Có một câu chuyện xảy ra tại New
Orleans, mặc dầu đă lâu lắm, nhưng chúng tôi vẫn nhớ rất rơ v́ nó mang một
h́nh ảnh đáng suy nghĩ: Thường thường phụ huynh học sinh Việt Nam ít khi tham
dự những phiên họp của nhà trường. Có thể có nhiều lư do giải thích: V́ bận
rộn việc nhà việc làm ăn, v́ không thông thạo tiếng Anh, v́ nghĩ rằng mọi
chuyện nhà trường lo v.v... Thông thường là như thế. Nhưng một hôm, có một
trường tiểu học kia có nhiều con em học sinh Việt Nam, đă loan báo mời phụ
huynh đến họp để nói lên tiếng nói, nếu không, con em của quư vị sẽ bị chuyển
đi nơi khác học chung với các học sinh có tiếng là phá phách và vô kỷ luật.
Thế là phụ huynh Việt Nam kéo đi rất đông. Thật ra th́ nhà trường đó đă lừa
dối phụ huynh về cái mục đích, mà thật ra là để biểu dương và xin ngân khoản
của chính phủ. Bị vạch trần, nhà trường rất cay cú.
Nhưng điều mà chúng ta suy tư ở
đây: Người dân, có thể ở đâu cũng vậy, thường chỉ nhạy bén trong một số vấn đề
mà thôi. Cho nên khi nói đến những vấn đều trừu tượng, xem ra vẫn thường thờ
ơ.
Bởi thế, khi tranh đấu cho Tự Do
Dân Chủ, chúng ta cần đưa ra một số những công việc có tính cách cụ thể, gần
gũi với mối bận tâm của người dân.
Ví dụ: Quyền Bính thuộc về ai? Tất
nhiên câu trả lời sẽ là người Hiền Tài. Ngày xưa là người Hiền Tài do vua quan
tuyển chọn để điều hành và xây dựng đất nước. Ngày nay là người Tài Đức, do cử
tri tuyển chọn bằng lá phiếu của ḿnh. Thể thức khác nhau, nhưng mục tiêu là
một.
Ví dụ khác: Ngày xưa là Ư Trời, là
Tiếng Dân do những người thế thiên hành đạo gom góp và phản ảnh lên nhà cầm
quyền; những người nghĩa hiệp tự đứng ra bênh vực những người thấp cổ bé
miệng, những người dân đen bị bọn cường hào ức hiếp. C̣n ngày nay, mặc dầu đă
được tuyển chọn qua lá phiếu nhưng không phải là đă chọn đúng hoàn toàn những
người thực sự đem thân ra phục vụ tha nhân, mà bọn ma quỷ vẫn dùng mọi mưu mẹo
mánh khóe để lọt vào cầm quyền, mà những bọn này chẳng bao giờ thực tâm lo cho
dân, mà sẵn sàng nói dối hay bịt miệng, đàn áp người dân cho đầy túi tham hay
cho sự thống trị của chúng.
Đó là trường hợp ở Việt Nam của
chúng ta hiện nay. Nhưng cái tệ hại nguy hiểm c̣n đi xa hơn sự tham lam, sự
độc tài, quyền thống trị... mà c̣n hủy diệt cả một dân tộc, cả một nền văn
hóa.
Do đó, chúng ta, được người dân
Việt nuôi nấng cho khôn lớn, hiểu biết, tự nhận trách nhiệm đền đáp, hao tổn
tim óc để cứu dân tộc Việt thoát khỏi cơn hồng thủy này.
Đại hội thường niên của Mạng Lưới
Nhân Quyền Việt Nam năm nay chọn đề tài Tự Do Ngôn Luận để thảo luận và t́m ra
sách lược Dân Chủ hóa đất nước.
Đông Âu đă xụp đổ do Thông Tin ở
thế giới Tự Do ùa vào. Chúng ta có thể làm được công việc tương tự như vậy
chăng? Chắc chắn phải được nếu chúng ta thực tâm và quyết tâm.
Chúng tôi xin đề nghị: Chúng ta
đang tranh đấu để Dân Chủ hóa Việt Nam, tranh đấu để người dân Việt có được Tự
Do Ngôn Luận. Vậy chúng ta cần đề ra một tiêu chuẩn của Tự Do Ngôn Luận để
chính chúng ta theo đuổi, và để người dân trong và ngoài nước có được trong
tay một số những điểm căn bản và cụ thể để tranh đấu, để áp dụng. Do đó mà
chúng ta cần có một bản văn, có thể gọi bằng một Hiến Chương hay Dự Thảo hay
Bản Đề Nghị Tự Do Ngôn Luậh cho Việt Nam v.v...
Khi đă có được một bản văn trong
tay, chúng ta sẽ chuyển tràn ngập về Việt Nam bằng nhiều phương tiện mà chúng
ta đang có: Thư từ, báo chí, điện thoại, truyền chân, điện thư v.v... và hằng
năm chúng ta có nhiều người về thăm thân nhân tại quê nhà, có thể mang tin về
và nhỏ to chia sẽ câu chuyện với thân nhân ở quốc nội.
Về phần chúng tôi, chúng tôi hiện
điều hành 3 cơ quan truyền thông:
-
Một tờ báo có chủ
trương đấu tranh và rất được độc giả và những anh chị em có nhiệt huyềt cộng
tác và yểm trợ. Nữ thi sĩ Cao Mỵ Nhân viết: “Tôi hân hạnh được một vị trao
cho cuốn tạp chí Việt Nam Tự Do. Tôi đă mang về California và đọc kỹ. Toàn bộ
bài vở chứa đựng nội dung đấu tranh cho Tự Do ở Việt Nam rất nhất quán. Tôi
cũng đọc mấy lần tên tuổi quư vị chủ trương tờ Việt Nam Tự Do để thấy là: Tinh
thần phục vụ tha nhân bất vụ lỡi, c̣n hướng dẫn dư luận tới trọng điểm của
công cuộc đấu tranh..." (3) Trung tướng Lữ Lan viết: “Mấy
tháng qua tôi có nhận được tạp chí Việt Nam Tự Do anh gửi cho xem. Là
một cơ quan dồi dào tin tức và b́nh luận sắc bén có thể vận dụng và chỉ đạo
cho tập thể chúng ta trau dồi kinh nghiệm chống cộng..." (4)
-
Một Đài địa phương
phát thanh 24 giờ trong hệ thống Đài tại thủ đô Hoa Thịnh Đốn phát thanh tại
rất nhiều thành phố và tiểu bang tại Hoa Kỳ cũng như Canada, Âu Châu, Úc Châu,
Á Châu;
-
Một Đài đấu tranh
thực sự gửi tiếng nói về Việt Nam trên làn sóng ngắn 31 mét, mỗi ngày 30 phút
từ 7 giờ 30 đến 8 giờ tối, 5 ngày một tuần Thứ Hai đến Thứ Sáu, hiện đang được
nhiều Nhân sĩ, Học giả, Nhà đấu tranh cộng tác.
Xin mời quư vị tiếp tay hay xử
dụng phương tiện mà chúng tôi có sẵn cho mục tiêu đấu tranh đ̣i Tự Do Ngôn
Luận và Dân Chủ cho Việt Nam.
Khi có được những bản văn đề nghị
với những điểm cụ thể, người dân ở trong nước sẽ tự đặt vấn đề: Điều này chúng
ta chưa có, chúng ta cần phải đ̣i cho được! v.v...
Kính thưa quư vị,
Trong ít phút vừa qua, chúng tôi
đă tŕnh bày những ǵ mà chúng tôi nhận thấy cần thiết cho dân tộc ta vươn
lên. Chúng tọi tin rằng chúng ta có thể làm được. Và chúng ta sẽ làm được nếu
chúng ta quyết tâm. Thành quả đang chờ ở sự dấn thân thực sự và cụ thể của mỗi
người chúng ta
Xin thành thật cảm ơn quư vị đă
lắng nghe. Trân trọng kính chào quư vị.
VÀI HÀNG BIOGRAPHY
CỦA VƯƠNG KỲ-SƠN
·
Chuyên biên khảo
Triết học, Văn hóa, Giáo dục, Cổ sử, Truyền thống v.v...
·
Cộng tác với rất
nhiều báo chí Việt Ngữ tại hải ngoại: Hoa Kỳ, Gia Nă Đại, Đức, Anh, Pháp, Bỉ,
Nhật, Úc... với tin tức và các bài biên khảo.
·
Đặc Phái viên của đài
Tiếng Nói Hoa Kỳ (VOA) từ 1993-1996.
·
Giám đốc Thư viện
Việt Học Lĩnh Nam gồm hơn 5000 sách loại tham khảo quốc tế (international
reference) và hàng chục ngàn tài liệu về Triết học, Văn hóa, Giáo dục, Lịch
sử, Truyền thống, Văn học...
·
Chủ biên các Chương
tŕnh Việt Học với sự cộng tác của nhiều Giáo sư, Học giả, Nhân sĩ... đă
xuất bản hai tác phẩm biên khảo: 1/ Việt Nam: Đệ Ngũ Thiên Kỷ
(với sự cộng tác của 12 Học giả, Giáo sư, Nhân sĩ...), 2/ Cửa Khổng Nho
Giáo Nguyên Thủy (hiệu chính và tái bản tác phẩm của Giáo sư Triết gia
Kim Định)
·
Tác giả quyển
Việt Nam: Những Cánh Chim Thiên Ngoại (gồm những bài viết cho
Đài VOA)
·
Phụ trách Chương
tŕnh Việt học, Triết học, Tâm Lư học, Lịch sử Việt Nam Hiện Đại... trên hệ
thống Đài Tiếng Nói Việt Nam Hải Ngoại (Washington, D.C.), phát thanh tại 24
thành phố ở Hoa Kỳ và nhiều nơi trên thế giới qua satellite.
·
Giám đốc Đài Tiếng
Nói Việt Nam Hải Ngoại phát thanh tại New Orleans – 24 giờ một ngày - từ 1997
- nay.
·
Giám đốc Chương tŕnh
Những Cánh Chim Thiên Ngoại (ngày Thứ Năm) và Chương tŕnh Thời Sự Hằng Tuần
(ngày Thứ Hai), phát thanh về Việt Nam, của Đài Việt Nam Tự Do Washington,
D.C.
·
Tổng Giám đốc Đài
Việt Nam Tự Do (Radio Free Vietnam) - tổ chức vô vị lợi liên lục địa
(international non-profit organization) - phát thanh về Việt Nam từ thủ đô Hoa
Thịnh Đốn, từ tháng 11/99 - nay.
·
Chủ nhiệm - Chủ bút
Tạp chí Việt Nam Tự Do (Louisiana) từ tháng 7, 2001 (bán nguyệt san) với sự
cộng tác của nhiều Học giả, Nhân sĩ, Văn hữu.
·
Chủ biên tác phẩm
Việt Nam Tự Do - Quyển I, tháng 7 năm 2002.
·
Liên lạc:
P.O. 29245, New Orleans, LA
70189
Tel: (504) 254-2304, Toll free:
1-866-254-2303
Cell: (504) 258-8044, Fax: (504)
254-2305
E-mail: rfvla@aol.com (Radio Free
Vietnam / LA)
(1) Linh mục Nguyễn Hữu Lễ: Tôi Phải Sống, trang
262
(2) Mười hai thức giả: Việt Nam Đệ Ngũ Thiên Kỷ, trang
260.