Nhận Định của
Đại Diện Phật Giáo trong Hội Đồng Liên
Tôn VN
tại Hoa Kỳ về Pháp
lệnh Tín Ngưỡng, Tôn Giáo
Tâm Ḥa Lê
Quang Dật
Kính thưa Toàn Thể Quư Liệt
Vị,
Đọc kỷ pháp lệnh này chúng ta
thấy có 6 chương gồm 41 điều.
Việc cần lưu ư là bất kỳ
một văn bản nào của nhà nước cộng
sản Việt Nam, họ thường dùng chiêu bài dân
tộc để phủ đầu trước tiên, dùng
những danh từ tự do, dân chủ để áp
đặt trong các điều kiện chung. Nếu chúng ta không để ư
phân tích kỹ lưỡng sẽ mặc nhiên thấy
đâu có vấn đề ǵ!
Đây là một thủ đoạn mà ngay cả trong
pháp lệnh này cũng không ngoại lệ.
Ngay phần đầu của
điều 1 chương 1 đă nói “công dân có quyền
tự do tín ngưỡng tôn giáo, theo hoặc không theo
một tôn giáo nào. Nhà nước
bảo đăm quyền tự do tín ngưỡng, tôn giáo
của công dân không ai được xâm phạm quyền
tự do ấy” Như vậy là tự do tôn giáo 100% c̣n ǵ
để bàn cải nữa đây? Nhưng chỉ đến điều 2 của
pháp lệnh là chúng ta đă thấy ngay có những
điều phi lư... “chức sắc, nhà tu hành có trách
nhiệm thường xuyên giáo dục cho tín đồ ḷng yêu
nước, thực hiện quyền nghĩa vụ công dân
và ư thức chấp hành pháp luật ...” Đây đâu phải là nhiệm vụ của
nhà tu hành, cho dù bất kỳ một tôn giáo nào? Nếu nói đến nhiệm
vụ th́ đây chính là nhiệm vụ của “Mặt
trận tổ quốc”; v́ đảng và nhà nước
đă áp đặt mọi điều. Riêng đối với Phật Giáo, lịch
sử đă chứng minh sau một ngàn năm dân tộc
bị đô hộ bởi đế quốc Bắc
phương đến năm 540 Lư Phật tử lần
đầu tiên dành lại độc lập cho tổ
quốc và Phât Giáo luôn vận động dân tộc bày
tỏ ḷng yêu nước và tích cực xây dựng tổ
quốc măi cho đến thời đại Lê Lư Trần,
không có một đế quốc nào có thể xâm lăng
được nước ta.
Lại nữa, đă là các bậc tu hành có một
nhiệm vụ cao cả nhất là khuyên bảo,
hướng dẫn tín đồ yêu thương mọi
người, làm sao mọi sự khổ đau bất
hạnh trong đời sống được giăm
thiểu, sự an lạc từ thể xác đến tâm
hồn được tăng trưởng mới đem
đến sự an b́nh hạnh phúc cho mọi người,
cho Quốc Gia Xă Hội v.v..
Bởi thế, điều hai trong pháp lệnh tôn giáo
chỉ là việc dư thừa.
Nhà nước cộng sản lại áp đặt cho
các nhà tu hành và coi đó là nhiệm vụ chính yếu
được lập lại
ở điều 24 trong việc đào tạo
những người chuyên hoạt động về tôn
giáo là “Môn học lịch sử, pháp luật Việt Nam là
hai môn học chính khóa trong chương tŕnh” như vậy
giáo luật của tôn giáo là thứ yếu, đây là cơ
sở đầu tiên nhà nước cộng sản
Việt Nam đi vào lảnh đạo và kiểm soát tôn
giáo bởi lẻ, ngay từ khi mới bắt đầu
được đào tạo là phải tuân thủ mọi
áp đặt của đảng và nhà nước. Trong pháp lệnh này chúng ta
phải nghiên cứu một cách thận trọng để
thấy được dụng tâm của nhà nước
cộng sản Việt Nam đàn áp tôn giáo bởi hai danh
từ quy định rất rơ ràng nếu không để ư
hoặc hiểu theo thuận lư, chúng ta sẽ bị rơi
vào bẩy sập của cộng sản ngay, đó là hai
danh từ “Tín ngưỡng và Tôn Giáo”.
Theo pháp lệnh này định nghĩa:
Tín ngưỡng: quy
nạp vào cho các sinh hoạt tâm linh được cộng
sản mă hoá với tiêu đề dân tộc bao bọc chung
quanh.
Tôn giáo:
Những sinh hoạt theo giáo luật của từng
tôn giáo nhưng tất cả đều phải
được nhà nước công nhận, tức là
phải xin phép và phải được nhà nước cho
phép.
Từ đó tất cả những
hệ lụy về sau đều phải được
hiểu “Nhà nước quản lư từ sinh hoạt,
đào tạo cán bộ, xây dựng cơ sở, ngay cả
phổ biến giáo lư cũng phải được phép nhà
nước, được phép chính quyền tùy theo cấp
độ nếu không theo tiến tŕnh này sẽ bị
chế tài ngay mà h́nh thức đầu tiên là bắt
giam”. Một nhà tu hành nếu
giảng giáo lư của tôn giáo ḿnh không ở ngay cơ sở
tôn giáo (chùa, nhà thờ, thánh đường, tu viện...)
bị coi như là vi phạm vào pháp lệnh này. Mà đă vi phạm lệnh nhà
nước th́ nhẹ nhất cũng là bị “quản
chế” khi đă bị quản chế th́ theo pháp lệnh
nhà tu hành coi như đă mất quyền hành xử của
một nhà tu. Như thế
th́ không phải gọi là đàn áp tôn giáo th́ phải gọi
là ǵ đây!? Mà quản
chế một người th́ chính quyền cấp địa
phương cũng có thể ra “lệnh miệng” cũng
đủ hiệu lực rồi (điều 11,12,13 đă
quy định)
Để dể dàng đ́nh chỉ
mọi hoạt động của tôn giáo, điều 15
đă ghi như sau “hoạt động tính ngưỡng tôn
giáo bị đ́nh chỉ nếu thuộc một trong các
trường hợp sau:
- “Xâm phạm an ninh, ảnh hưởng nghiêm
trọng đến trật tự công cộng hoặc môi
trường” mà thực tế điều này đă
từng xảy ra cho Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam
Thống Nhất gần đây nhất là “sự biến
Lương Sơn” để nhà nước cộng
sản Việt Nam quản chế các vị Lảnh
Đạo cao cấp của Giáo Hội và họ chỉ
cần ra lệnh bằng miệng của chính quyền
sở tại cũng đủ hiệu lực rồi !!
Trên nguyên tắc thông
thường các cơ quan trật tự an ninh của chính
quyền có bổn phận phải phối hợp với
các hoạt động tôn giáo để tiếp trợ cho
các hoạt động tôn giáo này được thành công
tốt đẹp. Có
được như vậy mới đúng với châm ngôn
mà họ thường rêu rao là “chính quyền của nhân dân”
“nhân dân làm chủ....”. Cho nên
đừng nghe những ǵ cộng sản nói mà nh́n kỹ
những ǵ cộng sản làm th́ thấy rơ ngay sự
xảo trá lừa bịp của Đảng và nhà
nước cộng sản Việt Nam.
Điều 16: Để được công
nhận là một tổ chức Tôn Giáo phải hội
đủ điều kiện: Mục C: có đăng kư hoạt
động tôn giáo và hoạt động tôn giáo ổn
định. Chúng ta thấy
rằng: đă đăng kư hoạt động tất
nhiên phải ổn định, nếu không đâu
được nhà nước chấp thuận; đây là
một h́nh thức kiễm soát hoạt động tôn giáo.
Điều
17: Việc nội bộ
của tôn giáo cũng phải được nhà
nước phê chuẩn, nếu không cũng sẽ bị vi
phạm pháp lệnh này. Trên
thực tế tất cả mọi tôn giáo tại Việt
Nam đều đă được khai sinh truớc
đảng và nhà nước cộng sản Việt
Nam. Lẽ ra Đảng và nhà
nước phải làm thế nào để các Tôn Giáo
điều hành và phát triển tốt đẹp chứ
không thể ngược đời như điều 17
đă ghi. Đây là bằng
chứng nhà nước cộng sản Việt Nam đàn áp
tôn giáo.
Điều
18: Cũng vậy, khi đă
đăng kư hoạt động tất nhiên những
kỳ đại hội đều có ấn định rơ
ràng trong hiến chương.
Nhưng nếu đại hội diển ra mà chính
quyền (tùy theo cấp độ) không chấp thuận th́
cũng không thể diển ra.
Đây là biện pháp kiễm soát và khống
chế gắt gao của nhà nước đối với
hoạt động của tôn giáo.
Kính
thưa quư Liệt Vị, v́ thời gian quá hạn hẹp,
chúng tôi xin đuợc tóm gọn như sau: Với pháp lệnh của ủy
ban thường vụ quốc hội của nhà
nước cộng sản Việt Nam vừa mới ban
hành cho chúng ta thấy rơ ràng vấn đề Tín
Ngưỡng Tôn Giáo tại quê nhà đang bị nhà
nước khống chế trầm trọng. Bất cứ một
hoạt động nào của các nhà tu hành cũng có thể
bị ghép vào tội “không chấp hành pháp lệnh” nếu
việc làm đó không xin phép nhà nước và không đuợc
nhà nước cho phép. Đây
là h́nh thức đàn áp Tôn Giáo được ghi rơ vào
văn bản.
Để
kết thúc xin có nhận xét như sau:
Tại quê hương Việt Nam thân yêu
của chúng ta, giới lảnh đạo của tập
đoàn cộng sản thường rêu rao tất cả
mọi bổn phận, nghĩa vụ đều là của
nhân dân do nhà nước quy định, nhưng quyền
lợi và quyền hạn đều thuộc về nhà
nước. Rơ ràng hơn xin
Quư Vị cứ nh́n vào thực tế:
Mọi
thứ đều có thêm hai chử nhân dân phía sau. Nhưng Quốc Hội là
Quốc Hội của nhà nước, chính quyền là chính
quyền của đảng.
Ngân hàng là ngân hàng của nhà nước v.v..
Ước
mong quư vị suy ngẫm để thấy được
dụng tâm của đảng và nhà nước cộng
sản Việt Nam cho ra đời pháp lệnh Tôn Giáo này.
Cuối
cùng, trước khi dứt lời, chúng tôi xin
được có một phần nhận định
thật tổng quát về pháp lệnh tôn giáo vừa nói
ở trên của nhà nước cộng sản Việt
nam: Qua pháp lệnh này, mọi
Tôn Giáo đang hành hoạt tại quê nhà đều bị
nhà nước cộng sản Việt Nam KIỄM SOÁT, KHỐNG
CHẾ, đàn ÁP một cách tinh vi có hệ
thống và đặc biệt hơn hết là Giáo Hội
Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất là một GIÁO
HộI DÂN LẬP TRUY“N THỐNG, nhưng với pháp
lệnh này rơ ràng đảng và nhà nước cộng
sản Việt Nam vẫn c̣n ngoan cố “Đặt Giáo
Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất ra ngoài ṿng
pháp luật” bất chấp ḷng dân và dư luận Quốc
Tế. Thử hỏi toàn
dân Việt Nam trong và ngoài nước chúng ta có thể
chấp nhận được hay không?
Hỏi
tức là trả lời:
Phải quyết tâm buộc cộng sản Việt
Nam phải trả lại quyền sống con người. Đ̣i tự do Tôn giáo dân chủ
và nhân quyền cho Việt Nam quê hương thân yêu của
chúng ta.
Trân trọng kính chào Quư Liệt Vị
Huynh Trưởng Tâm Ḥa Lê Quang Dật
-
Ủy Viên Ban Hướng Dẩn Trung
Ương GĐPTVN tại Hoa Kỳ (Văn Pḥng 2 Viện
Hóa Đạo)
-
Trưởng Ban Hướng Dẩn GĐPT
Miền Quảng Đức Vùng Tây Nam Hoa Kỳ
- Thành viên
Hội Đồng Liên Tôn Việt Nam tại Hoa Kÿ