Vài
ư nghĩ nhân có Dự luật mới của Hoa Kỳ
về
Nhân quyền ở Việt Nam
Trần Anh
RFA. 27.7. 2004
Hôm 19-7-2004, Hạ viện Hoa Kỳ đă thông qua
Dự luật H.R. 1587 nhằm "Cổ vũ Tự do và
Dân chủ tại Việt Nam" với 323 phiếu
thuận, 45 phiếu chống và 65 dân biểu không bỏ
phiếu. Trong Dự luật đó có nói rơ Hoa Kỳ sẽ
không cấp viện trợ ngoài mục đích nhân đạo
cho Việt Nam, trừ khi Tổng thống Hoa Kỳ
chứng nhận là Hà Nội đă thả hết tù nhân chính
trị, tù nhân lương tâm và có những bước
tiến rơ rệt để cải thiện t́nh h́nh nhân quyền
tại Việt Nam.
Ông Trần Anh, một cựu đảng viên đảng
Cộng sản Việt Nam, hiện đang sinh sống và làm
vịêc tại Liên bang Nga có bài phân tích sau đây, do Thanh
Quang và Thy Nga đọc. Xin được lưu ư quư thính
giả rằng những ư kiến tŕnh bày trong bài là của ông
Trần Anh.
Lại một lần nữa, các nhà cầm
quyền của nước Cộng hoà Xă hội chủ
nghĩa Việt Nam được nêu đích danh là vi
phạm nghiêm trọng nhân quyền, đàn áp phong trào dân chủ,
bóp nghẹt các tôn giáo, và giam cầm phi pháp những tù nhân chính
trị, tù nhân lương tâm.
Chính v́ thế, ngay sau khi được tin Hạ
viện Hoa Kỳ đă thông qua Dự luật H.R. 1587 này, các
nhà cầm quyền Việt Nam đă mạnh mẽ phản
ứng. Cũng như mọi khi, phát ngôn viên Bộ
Ngọai giao Việt Nam tuyên bố rằng, dự luật đă,
xin trích nguyên văn như sau, "xuyên tạc và bóp méo t́nh h́nh
ở Việt Nam", "là sự can thiệp thô bạo vào
công việc nội bộ của Việt Nam, làm tổn
thương t́nh cảm và ḷng tự trọng của nhân dân
Việt Nam. Việc làm này đi ngược lại xu
hướng cải thiện và phát triển quan hệ
hợp tác và hữu nghị giữa Việt Nam và Mỹ, hoàn
toàn trái với lợi ích của nhân dân hai nước."
Ban Đối ngọai của Đảng CSVN th́
cho đây là "sản phẩm của những đầu
óc kỳ thị hẹp ḥi, phớt lờ sự thật đang
diễn ra ở Việt Nam". Thông tấn xă Việt Nam
cũng lên án Dự luật H.R. 1587 đă "xuyên tạc t́nh
h́nh dân chủ, nhân quyền ở Việt Nam, vu cáo chính
phủ Việt Nam đàn áp tôn giáo; yêu cầu Chính phủ
Mỹ ngừng viện trợ không thuộc lĩnh vực
nhân đạo đối với Việt Nam nhưng
lại tăng các khỏan tiền dành cho những tổ
chức, cá nhân hoạt động trái pháp luật Việt
Nam, cho bộ máy tuyên truyền vu cáo chống phá Việt
Nam." Các báo trong nước có những bài viết tŕnh bày
quan điểm tương tự.
Chúng ta hăy khách quan xem Dự luật Nhân quyền
vừa được Hạ viện Hoa Kỳ thông qua có
thật là đă "xuyên tạc và bóp méo t́nh h́nh ở
Việt Nam", "xuyên tạc t́nh h́nh dân chủ, nhân
quyền ở Việt Nam, vu cáo chính phủ Việt Nam đàn
áp tôn giáo..." như lời phản đối của phía
Việt Nam hay không? Theo các hăng thông tấn cũng như các
tổ chức nhân quyền quốc tế, th́ vừa qua Đảng
và nhà nứơc Việt Nam đă trấn áp khốc
liệt đồng bào các sắc dân thiểu số,
nhất là những người theo đạo Tin lành và Công
giáo ở Tây Nguyên, đập phá các nhà nguyện của tín đồ
Tin Lành tại Kon Tum và vài nơi khác, đặc biệt là đă
đàn áp dă man những người dân Tây Nguyên đưa
thỉnh nguyện đ̣i được tự do tôn giáo, đ̣i
được bảo vệ đất đai, rừng rú
của họ bị xâm chiếm phi pháp.
Ngoài ra, nhà cầm quyền Việt Nam hiện đang
giam cầm những người dân chủ dám nói lên sự
thật về t́nh trạng tham nhũng, dám phát biểu ư
kiến của ḿnh một cách ôn hoà và hợp pháp để
đ̣i tự do ngôn luận, tự do báo chí, tự do tôn giáo.
Thực tế là giáo sư Nguyễn Đ́nh Huy, ông Phạm
Thái, bác sĩ Nguyễn Đan Quế, linh mục Nguyễn
Văn Lư, bác sĩ Phạm Hồng Sơn, cựu chiến
binh Nguyễn Khắc Toàn, v.v... đang phải ngồi trong
tù với những lời buộc tội thiếu cơ
sở. Thực tế là hai vị hoà thượng Thích
Huyền Quang, Thích Quảng Độ, thượng toạ
Thích Tuệ Sỹ, Thích Không Tánh, Thích Trí Siêu, ba vị linh
mục Phan Văn Lợi, Nguyễn Hữu Giải, Chân Tín,
nhà lănh đạo Phật giáo Hoà Hảo Lê Quang Liêm, nhà lư
luận Hà Sỹ Phu, nhà thơ Bùi Minh Quốc, cựu
chiến binh Vũ Cao Quận, Trần Dũng Tiến,
luật sư Lê Chí Quang, vẫn c̣n "quản
chế", tức là giam giữ tại gia. Cụ Hoàng Minh
Chính, tiến sĩ Nguyễn Thanh Giang, nhà văn Hoàng
Tiến và nhiều người khác đang bị bao vây,
theo dơi nghiêm ngặt. Những vụ án vừa phi pháp
vừa lố bịch gần đây đối với nhà báo
Nguyễn Vũ B́nh, cựu đại tá Phạm Quế
Dương, nhà nghiên cứu Hán Nôm Trần Khuê đă soi sáng
thêm tính độc đóan của nhà cầm quyền
Việt Nam.
V́ thế luận điệu được nêu
ra để phản đối Dự luật H.R. 1587 không
ai c̣n tin nữa, mà những người không tin
trước tiên có lẽ lại chính là những
ngừơi phát biểu luận điệu đó. Sự
thật là không ai "xuyên tạc và bóp méo t́nh h́nh ở
Việt Nam", "xuyên tạc t́nh h́nh dân chủ, nhân
quyền ở Việt Nam, vu cáo chính phủ Việt Nam đàn
áp tôn giáo...", mà người ta chỉ xác nhận một
sự thật hai năm rơ mười mà thôi.
Bây giờ chúng ta hăy b́nh tĩnh xem trong Dự
luật Nhân quyền của Hoa Kỳ đă đặt ra
những vấn đề ǵ? Dư luật H.R. 1587 nêu ra điều
quan trọng nhất là: nghiêm cấm Chính phủ Hoa Kỳ dùng
tiền của nhân dân Mỹ đóng thuế viện
trợ "không thuộc các chương tŕnh nhân đạo"
cho Chính phủ Việt Nam, chừng nào Chính phủ này
chưa thả hết tù nhân chính trị và tôn giáo, đ́nh
chỉ lệnh giam tại gia hay bất kỳ h́nh thức
bắt giam nào và phải tôn trọng quyền tự do tôn giáo,
quyền tham dự các hoạt động tôn giáo mà không
bị chính quyền ngăn cản.
Như vậy, Dự luật này không đả động
đến viện trợ nhân đạo mà Hoa Kỳ
vẫn giúp cho Việt Nam, mà chỉ nghiêm cấm Chính
phủ Hoa Kỳ đem tiền của người dân
Mỹ đóng thuế viện trợ "không thuộc các
chương tŕnh nhân đạo" cho Chính phủ Việt
Nam mà thôi. Hơn nữa, việc nghiêm cấm này không
phải là vô thời hạn, mà chỉ đến lúc nào Tổng
thống Hoa Kỳ xác nhận và chứng minh được
là Chính phủ Việt Nam đă thả hết tù nhân chính
trị và tôn giáo, đ́nh chỉ lệnh giam tại gia hay
bất kỳ h́nh thức bắt giam nào và đă thật
sự tôn trọng quyền tự do tôn giáo, quyền tham
dự các hoạt động tôn giáo của người dân,
th́ lúc đó viện trợ "không thuộc các
chương tŕnh nhân đạo" cho Chính phủ Việt
Nam được tiếp tục lại.
Như thế mà các vị đại diện
của chính quyền Việt Nam cứ la lên rằng Dự
luật H.R. 1587 "là sự can thiệp thô bạo vào công
việc nội bộ của Việt Nam, làm tổn thương
t́nh cảm và ḷng tự trọng của nhân dân Việt
Nam", là "đi ngược lại xu hướng
cải thiện và phát triển quan hệ hợp tác và
hữu nghị giữa Việt Nam và Mỹ, hoàn toàn trái
với lợi ích của nhân dân hai nước" th́
thật là quá vô lư. Viện trợ của Hoa Kỳ là do
tiền thuế của dân Hoa Kỳ đóng, dân biểu là đại
diện cho cử tri Hoa Kỳ th́ người ta có quyền
nghiêm cấm Chính phủ nước người ta không được
đem tiền túi của dân đóng để cấp cho chính
quyền một nước - như Việt Nam hiện nay
- đang vi phạm nghiêm trọng nhân quyền, đang giam
giữ nhiều tù nhân chính trị và tôn giáo, đang bóp
nghẹt và đàn áp quyền tự do ngôn luận, tự do
tôn giáo... Cái đó thực sự là quyền chính đáng
của người ta, thế th́ sao các vị đại diện
của chính quyền Việt Nam lại có thể gọi đó
"là sự can thiệp thô bạo vào công việc nội
bộ của Việt Nam" được?
La lối như vậy th́ chính các vị đă
"can thiệp thô bạo vào công việc nội bộ của"
Hoa Kỳ rồi đó. C̣n cái chuyện gọi là "đi
ngược lại xu hướng cải thiện và phát
triển quan hệ hợp tác và hữu nghị giữa
Việt Nam và Mỹ, hoàn toàn trái với lợi ích của nhân
dân hai nước" chỉ là những lời lẽ đao
to búa lớn vô bổ trong chính trị thực tiễn mà thôi.
Người cầm quyền sáng suốt th́ phải
biết nghe những lời phê phán của công luận
thế giới mà sửa đổi chính sách của ḿnh,
cụ thể là thả hết các tù nhân chính trị và tôn giáo,
xoá bỏ nghị định 31/CP (14.4.1997), tức là
nghị định vi hiến, cho phép công an và chính quyền
địa phương tự ư quản chế các công dân, mà
không đưa ra toà án xét xử, chấm dứt việc
giam giữ công dân tại gia, đồng thời chấm
dứt việc đàn áp, bóp nghẹt các tôn giáo. Làm những
điều như thế th́ chắc chắn cái điều
khoản "nghiêm cấm" kia trong Dự luật H.R.
1587 sẽ mất tác dụng ngay, và lúc đó cả hai
nước sẽ cùng đi xuôi theo "xu hướng
cải thiện và phát triển quan hệ hợp tác và
hữu nghị giữa Việt Nam và Mỹ" và "hoàn toàn"
hợp "với lợi ích của nhân dân hai
nước".
Tóm lại, mọi sự chỉ tuỳ thuộc
ở các nhà cầm quyền Việt Nam. V́ thế, thay v́ la
lối rùm beng, mong rằng các vị hăy bắt tay làm
những việc thực tế và cụ thể đă nói trên
cho người dân được nhờ. V́ Hoa Kỳ mà cúp
các khoản viện trợ "không thuộc các
chương tŕnh nhân đạo" cho Chính phủ Việt
Nam, th́ người bị thiệt trước nhất chính
là người dân Việt Nam.
Điều khoản khác làm cho các nhà cầm
quyền Việt Nam lo ngại nữa là Dự luật H.R.
1587 giao cho Tổng thống Hoa Kỳ phải hàng năm xác
nhận và chứng minh với Quốc hội việc Chính
phủ Việt Nam thi hành các điều kiện đă nêu ra
trên đây. Tục ngữ ta có câu "cây ngay không sợ
chết đứng". Nếu Chính phủ Việt Nam
thực sự tôn trong nhân quyền, không giam giữ một
tù nhân chính trị, tù nhân lương tâm nào, không quản
chế công dân một cách vi hiến, không đàn áp tự do
ngôn luận, tự do tôn giáo nữa th́ chẳng việc ǵ
phải lo ngại cả? Chính cái sự lo ngại của các
nhà cầm quyền Việt Nam làm cho người dân càng lo
ngại thêm, v́ như thế là nhà cầm quyền không tin là
ḿnh có thể, hay thực sự muốn thi hành những điều
vừa nêu trên. Nói một cách khác, người dân Việt
Nam lo ngại là v́ sợ "cây" nhà nước ta không
"ngay" mà thôi. Chứ "cây" nhà nước mà
"ngay" th́ tất cả những điều khoản
trong Dự luật đều chẳng có ǵ đáng lo
ngại cả.
Cố nhiên, Dự luật H.R. 1587 c̣n phải được
đem ra thảo luận và biểu quyết ở Thượng
viện Hoa Kỳ mới có hiệu lực. Nhưng
việc Hạ viện Hoa Kỳ thông qua Dự luật Nhân
quyền Việt Nam với một đa số áp đảo
như vậy đă là một sức động viên
lớn cho những người dân chủ Việt Nam trong và
ngoài nước, và cho những ai ước mong dân chủ
hoá đất nước tăng thêm ḷng tin ở chính
nghĩa của ḿnh, đồng thời thúc đẩy các
nhà lănh đạo c̣n có lương tâm và sáng suốt
thực hiện một bước chuyển mới, để
đất nước cùng nhịp bước với trào
lưu dân chủ của thời đại. Đây đúng
là thời điểm để các vị này suy nghĩ theo
cái hướng tích cực./.