Pháp Lệnh Tôn Giáo: Thế Cùng Của Cộng Sản Việt Nam

 

Đỗ Thái Nhiên

  

Một chế độ chính trị chỉ có thể tồn tại trong ổn định chừng nào chế độ đó được quần chúng chân thành ủng hộ, gọi tắt là “tâm phục”. Do tŕnh độ học vấn rất hạn chế, do hành động chính trị độc ác, do tham ô quá độ, CSVN tự biết họ là người khách vô cùng xa lạ đối với hai chữ  “tâm phục”. Do đó CS nh́n đâu cũng thấy âm mưu lật đổ chính quyền, cũng do đó CS rất thù ghét đám đông. Một Đông y sĩ, một ông thầy tướng số, một vơ sư dạy vơ tại tư gia... nếu những vị này được quần chúng mến mộ th́ lập tức công an sẽ t́m tới để gây khó khăn. Có thể các vị kia sẽ bị tống giam với một tội danh mơ hồ nào đó. Có thể cơ sở làm ăn của các vị đó bị đóng cửa...

   Những năm gần đây, đông đảo cán bộ cao cấp của CSVN đă mang tài sản và tùy tùng quyến thuộc cất dấu tại Hoa Kỳ.Trong khi đó, tay chân của Trung Cộng nằm trong đảng CSVN lại mang một phần lănh thổ VN dâng cho Trung Quốc. Hai sự kiện vừa kể là bằng chứng mạnh mẽ rằng: CSVN ngày nay đă vỡ làm hai phe, một theo Tàu, một theo Mỹ. Nằm giữa hai phe này là ng̣i nổ TrungQuốc-ĐàiLoan. Sau lưng ĐàiLoan hiển nhiên là Mỹ. Chính ng̣i nổ kia đă làm cho quan hệ ngoại giao giữa Việt – Hoa, Việt – Mỹ có nhiều phức tạp, tuy ngấm ngầm nhưng rất gay gắt. Bên cạnh đó là những nghi kỵ trong nội bộ đảng CSVN ngày một sôi xục, đặc biệt là vụ án t́nh báo “tổng cục 2”.

   Nh́n chung lại, ám ảnh bị quần chúng lật đổ cộng với nội bộ chia rẽ, cộng với cuộc đu dây ngoại giao giữa Mỹ và Hoa, có thể bất ngờ đứt dây, đă đẩy chế độ CSVN đi đến t́nh trạng tâm lư hoảng loạn. Cao điểm của tâm lư hoảng loạn  chính là pháp lệnh tôn giáo ngày 18/06/2004.

 Pháp lệnh tôn giáo gồm 6 chương 41 điều. Tuy nhiên chỉ có các điều sau đây là đáng chú ư.

 Thứ nhất: điều 11. Điều này quy định như sau:

 1/. Chức sắc, nhà tu hành được thực hiện lễ nghi tôn giáo trong phạm vi phụ trách, được giảng đạo, truyền đạo tại các cơ sở tôn giáo.

2/. Trường hợp thực hiện lễ nghi tôn giáo, giảng đạo, truyền đạo ngoài qui định tại khoản 1. Điều này phải có sự chấp thuận của Ủy Ban Nhân Dân huyện, quận, thị xă, thành phố thuộc tỉnh (sau đây gọi chung là Ủy Ban Nhân Dân cấp huyện) nơi thực hiện.

Điều 11 có hai hậu quả pháp lư:

            1/. Chỉ có tu sĩ các tôn giáo mới được phép truyền đạo. Quần chúng không được phép truyềøn đạo. Tôn giáo là tài sản tinh thần chung của quần chúng tín đồ và giáo hội. Quần chúng tín đồ là lực chủ động trong công cuộc truyền đạo. Tu sĩ  chỉ là những người hướng dẫn truyền đạo. Cấm quần chúng truyền đạo tức là cấm đạo. Luật phổ quát: điều ǵ luật không cấm tức là luật cho phép. Luật của CSVN độc tài: điều ǵ luật không cho phép có nghĩa là luật cấm. Điều 11, khoản 1: chỉ cho phép tu sĩ truyền đạo. Như vậy pháp lệnh tôn giáo có ngụ ư cấm quần chúng truyền đạo. Lư do:  nếu cho phép quần chúng truyền đạo th́ việc hành đạo sẽ diễn ra bên ngoài hàng rào kẽm gai bao quanh nhà chùa, nhà thờ. Điều này vi phạm pháp lệnh tôn giáo 18/06/04.

            2/. hành động truyền đạo chỉ được phép diễn ra trong phạm vi nhà chùa, nhà thờ, thánh thất. Mọi h́nh thức truyền đạo qua sách báo, phát thanh, truyền h́nh, internet, đều bị cấm chỉ. Mặt khác, truyền đạo gián tiếp thông qua việc thăm viếng người già, cầu nguyện cho người bệnh thập tử nhất sinh tại tư gia, cứu trợ đồng bào bị thiên tai băo lụt … tất cả  đều bị cấm chỉ.

Điều 11 giam bó tu sĩ và hoạt động tôn giáo trong cơ sở tôn giáo. Xin nhớ cho rằng nhà chùa, nhà thờ, thánh thất không phải là nơi truyền đạo. Những cơ sở tôn giáo kia chỉ là nơi dùng vào việc thực hiện nghi thức thờ phượng theo ḷng tin của mỗi tôn giáo. Muốn truyền đạo, tu sĩ phải đến với người dân chứ không phải người dân t́m đến tu sĩ. Nói cách khác, muốn truyền đạo, tu sĩ phải đi muôn phương để t́m và thuyết phục những người chưa có tôn giáo hăy chấp nhận một tôn giáo. Đức Thích Ca không ngồi yên trong chùa để truyền đạo. Đức Jesus Christ không ngồi yên trong nhà thờ để truyền đạo. Điều 11 Pháp Lệnh Tôn Giáo cấm truyền đạo bên ngoài nhà thờ, nhà chùa. Hơn thế nữa ngay cả trường hợp tu sĩ gửi thư hoặc nhắn lời mời quần chúng đến cơ sở tôn giáo để nghe truyền đạo cũng bị cấmchỉ, bởi v́ thư và lời mời kia là những hoạt động tôn giáo xẩy ra bên ngoài nhà chùa và nhà thờ. Một cách ngắn, gọn: điều 11 tuyệt đối cấm truyền đạo, điều 11 giam cầm tu sĩ trong ṿng rào kẽm gai của cơ sở tôn giáo để tôn giáo chết dần, chết ṃn bên trong ṿng rào đó.

 Thứ hai : điều 12. Điều này viết nguyên văn như sau:

 1.       Người phụ trách tổ chức tôn giáo cơ sở có trách nhiệm đăng kư chương tŕnh hoạt động tôn giáo hàng năm diễn ra tại cơ sở đó với Ủy Ban nhân dân xă, phường,thị trấn (sau đây gọi chung là Ủy Ban nhân dân cấp xă); trường hợp tổ chức hoạt động tôn giáo ngoài chương tŕnh đă đăng kư th́ phải được cơ quan nhà nước có thẩm quyền chấp thuận.

2.       Thẩm quyền chấp thuận việc tổ chức lễ hội tín ngưỡng do chính phủ quy định.

Điều 12 đ̣i hỏi các tổ chức tôn giáo mỗi đầu năm phải khai tŕnh với nhà cầm quyền hoạt động tôn giáo trong năm đó. Làm thế nào các tu sĩ có thể dự đoán chính xác những hôn lễ, lễ cầu an hay tang lễ trong năm? Làm thế nào các tu sĩ biết trước được những chuyển biến của xă hội trong một năm để xin phép tiến hành nghi thức cầu nguyện thích nghi? Thâm ư của điều 12 là biến các hoạt động của tôn giáo hoàn toàn trở nên khô cứng, không c̣n khả năng bắt theo nhịp sống của quần chúng, chia xẻ vui buồn với quần chúng. Cuối cùng, từng bước một vai tṛ của tôn giáo bị xóa mờ trong ḍng sinh hoạt chung của xă hội. Tôn giáo chết dần bên trong cơ sở tôn giáo.

 Thứ ba: Điều 13, khoản 1 và điều 22, khoản 1.

 Điêù 13

1.       Người đang chấp hành án phạt tù hoặc đang bị quản chế theo qui định của pháp luật th́ không được chủ tŕ lễ nghi tôn giáo, truyền đạo, giảng đạo, quản lư tổ chức của tôn giáo và chủ tŕ lễ hội tín ngưỡng.

 Điều 22:

1.       Việc phong chức, phong thẩm, bổ nhiệm, bầu cử, suy cử trong tôn giáo được thựïc hiện theo hiến chương, điều lệ của tổ chức tôn giáo và đảm bảo điều kiện quy định tại khoản 2 Điều này; trường hợp có yếu tố nước ngoài th́ c̣n phải có sự thỏa thuận trước với cơ quan quản lư nhà nước về tôn giáo trung ương.

Điều 13 và 22 cho thấy: muốn phong chức một tu sĩ phải được sự cho phép trước của nhà nước CS. Riêng đối với việc ngưng chức một tu sĩ, nhà nước chỉ cần ban hành lệnh quản chế đối với tu sĩ bị xem là “khó bảo”, lập tức tu sĩ đương sự trở thành người bại liệt toàn diện trên mọi sinh hoạt tôn giáo. Không c̣n hoài nghi ǵ nữa, điều 13 và 22 xác định: nhà nước CS nắm chắc trong tay quyền SINH và SÁT đối với tu sĩ.

Nói tóm lại, pháp lệnh tôn giáo 18/6/04 của CSVN đă sử dụng các điều 11, 12, 13 và 22 để dùng hàng rào kẽm gai vây chặt chùa và nhà thờ. Tu sĩ và tôn giáo bị giam cầm bên trong hàng rào kẽm gai đó. Tu sĩ và tôn giáo bị cô lập với sinh hoạt xă hội. Cấm truyền đạo bên ngoài rào kẽm gai. Bên trong rào kẽm gai từ chương tŕnh sinh hoạt của mỗi tôn giáo đến việc phong chức, cất chức ...tất cả đều phải được nhà nước CS xét và cho phép. Dưới chế độ CS xin phép có nghĩa là chờ nghe lệnh cấm. Mặc dầu cấm đạo rất gay gắt, điều 1 của pháp lệnh vẫn mănh mẽ xác định:

           Điều 1: Công dân có quyền tự do tín ngưỡng, tôn giáo, theo hoặc không theo một tôn giáo nào. Nhà nước bảo đảm quyền tự do tín ngưỡng, tôn giáo của công dân. Không ai được xâm phạm quyền tự do ấy.

Dường như thừa biết điều 1 hoàn toàn không thu phục được ḷng tin của người dân, pháp lệnh tôn giáo viết thêm điều 38:

 Điều 38: Trong trường hợp điều ước quốc tế mà Cộng Ḥa Xă Hội Chủ Nghĩa Việt Nam kư kết hoặc gia nhập có quy định khác với quy định của Pháp lệnh này th́ thục hiện theo quy định của điều ước quốc tế đó. 

Trả lời điều 38 của Pháp lệnh tôn giáo là điều 18 của Tuyên Ngôn Quốc Tế Nhân Quyền minh xác:  

 Điều 18: Ai cũng có quyền tự do tư tưởng, tự do lương tâm và tự do tôn giáo, quyền này bao gồm cả quyền tự do thay đổi tôn giáo hay tín ngưỡng và quyền tự do biểu thị tôn giáo hay tín ngưỡng qua sự giảng dạy, hành đạo, thờ phụng và nghi lễ hoặc riêng ḿnh hoặc với người khácTẠI NƠI CÔNG CỘNG HAY TẠI NHÀ RIÊNG.  

Mang điều 38 Pháp lệnh tôn giáo đặt bên cạnh điều 18 Quốc tế Nhân Quyền, chúng ta nhận biết ngay rằng bản chất của VC là thường xuyên ăn gian nói dối với sự tin tưởng u tối rằng: không ai biết rằng họ đang ăn gian nói dối.

Không c̣n nghi ngờ ǵ nữa, Pháp Lệnh Tôn Giáo 18/06/04 có chủ ư tiêu diệt tôn giáo bằng cách đẩy tôn giáo vào hoàn cảnh phải chết dần chết ṃn, chết từ từ. Đàn áp hay gây khó khăn cho tôn giáo chỉ có tác dụng ngăn cản đà phát triển của tôn giáo. Tiêu diệt tôn giáo là giết chết tôn giáo. Pháp lệnh tôn giáo 18/06/04 kéo theo các hệ lụy rất đáng chú ư sau đây:

                        1/. CSVN đang ở giai đoạn nỗ lực chứng tỏ cho quốc tế thấy rằng họ là một  nhà cầm quyền tôn trọng nhân quyền, xứng đáng được ḥa nhập thực sự vào hoạt động kinh tế thị trường của xă hội quốc tế, xứng đáng được tham dự vào tổ chức thương mại quốc tế (WTO). Đồng thời, CSVN đang bị các giới cấp viện quốc tế, đặc biệt là Nhật Bản, gây sức ép ngày một nặng nề, đ̣i hỏi CSVN phải thực sự tôn trọng dân chủ nhân quyền như nền tảng căn bản của công cuộc phát triển kinh tế. Trong khung cảnh bang giao quốc tế như vừa kể, CSVN ban hành pháp lệnh 18/06/04.

                        2/. Theo thủ đoạn “chia để trị”, CSVN thường gây chia rẽ giữa các tôn giáo bằng cách đánh tôn giáo này, o bế tôn giáo kia và ngược lại o bế tôn giáo này, đánh tôn giáo kia. Đặc biệt pháp lệnh 18/06/04 đă hạ lệnh tử h́nh đồng loạt tất cả tôn giáo. Sự thể này hối thúc các tôn giáo phải đoàn kết chặt chẽ với nhau nhằm đương đầu với nhà cầm quyền độc tài.

                        3/. Tuyệt đa số người Việt Nam là những người hữu thần. Tấn công vào tôn giáo chính là tấn công vào quần chúng Việt Nam. Toàn dân Việt Nam sẽ cùng đứng lên đ̣i hỏi tự do tôn giáo. Tự do tôn giáo chính là quyền độc lập của các tôn giáo đồng thời cũng là quyền độc lập của quần chúng đối với chính quyền. Tự do tôn giáo và tự do dân chủ như anh em song sinh.

                        4/. Tôn giáo là thành phần cực kỳ trọng yếu của văn hóa. Pháp lệnh tôn giáo là ng̣i nổ dẫn đến cao trào đấu tranh cho tự do tôn giáo, đấu tranh cho tự do văn hóa. Tự do văn hóa, tự do tư tưởng là cổng chính dẫn vào lâu đài tự do dân chủ.

      Với bản chất độc tài, nham hiểm, CSVN có thừa khôn ngoan để nh́n ra bốn hệ lụy trên. Thế nhưng tại sao CSVN vẫn nhất quyết ban hành pháp lệnh tôn giáo? Câu trả lời nằm ở kinh nghiệm: “Cùng tắc biến”. Dĩ nhiên “biến” phải “tắc thông”. Thế cùng của CS đă buộcCSVN cho ra đời pháp lệnh tôn giáo như một thách thức hổn láo đối với mọi nổ lực vận động Quốc Hội Mỹ thông qua “Dự Luật Nhân Quyền Việt Nam 2004” (Tác giả là DB CHRIS SMITH- R, NJ) Thế cùng của CS chính là thế thông của tự do dân chủ. Toàn thể người Việt trong cũng như ngoài nước xin hăy đoàn kết chặt chẽ chung quanh các tôn giáo để thành lập Mặt Trận Liên Tôn Việt Nam, từ Liên Tôn Việt Nam, chúng ta tiến tới Liên Tôn Quốc Tế. Trong và ngoài nước quyết tâm phối hợp đấu tranh cho tự do tôn giáo tại Việt Nam. Trong và ngoài nước quyết tâm khai thác thế cùng của CSVN, tạo điều kiện để thế “thông” vươn vai đứng dậy. Tại cao điểm của thế thông  HOA TỰ DO DÂN CHỦsẽ nở rộ muôn nơi trên quê hương Việt Nam.

  

 


Mang Luoi Nhan Quyen Viet Nam
[Trang nha] [MLNQ] [Luat nhan quyen] [Tai lieu] [Tin nhan quyen] [Dien dan] [Tham gia] [Tai xuong] [Lien ket]