Cộng Sản đang diệt tôn giáo ở Việt Nam

 

NGÔ NHÂN DỤNG

Sau ngày 15 Tháng Mười Một năm nay, nếu một người Việt Nam viết điện thư (e-mail) cho cho bà mẹ đang bị bệnh nặng mà viết thêm một câu rằng “Con nguyện cầu Tam Bảo phù hộ độ tŕ cho mẹ chóng lành bệnh,” th́ người hiếu tử đó có thể bị bỏ tù. Nếu người con không viết Tam Bảo mà nhắc đến Thượng Đế, hoặc Chúa Giêsu, Đức Allah, hoặc Trời Phật, vân vân th́ cũng có thể bị bắt. V́ Pháp Lệnh Tôn Giáo của chế độ cộng sản ở Việt Nam cấm việc dùng Internet để truyền đạo. Mà chỉ cần viết một câu như trên cũng có thể bị coi là đang “truyền đạo” rồi! Từ ngày 15 Tháng Mười Một tới, cái gọi là Pháp Lệnh Tôn Giáo mà quốc hội cộng sản mới thông qua trong Tháng Sáu sẽ được thi hành. Những trang lưới web của Ṭa Tổng Giám Mục Sài G̣n, của Trúc Lâm Thiền Viện trên Lâm Đồng, Đuốc Từ Bi của Phật Giáo Ḥa Hảo, trang nhà của Làng Mai bên Pháp chắc chắn sẽ bị coi là bất hợp pháp! Chính ông Nguyễn Văn An - Chủ Tịch Quốc Hội, giải thích rơ như thế.

Ngay cả việc “truyền đạo tại nhà” cũng bị cấm, nghĩa là nếu một vị sư đến nhà làm lễ cầu siêu rồi đứng giảng một bài pháp thoại khuyên người ta ăn ở có phước đức cũng có thể bị coi là truyền đạo, tức là phạm pháp! Bà con đến thăm nhau mà bàn đến tín ngưỡng, cha mẹ dạy con nói đến đức tin cũng có thể coi là phạm luật! Pháp lệnh quái thai này sẽ gây hậu quả là mọi người không c̣n được nói chuyện tôn giáo, tín ngưỡng với nhau nữa, nếu không đến đền, miếu, nhà thờ hay chùa chiền. Từ thời các vua chúa cấm đạo ở Việt Nam, chưa có chế độ nào lại ngăn cấm tôn giáo một cách triệt để, khủng khiếp như vậy.

 

Pháp Lệnh Tôn Giáo của nhà nước cộng sản c̣n dùng luật đất đai, nhà cửa như một thứ c̣ng số tám buộc sẵn cổ chân, cổ tay của các tôn giáo. Cộng Sản không chấp nhận cho tư nhân làm chủ đất đai, tất cả thuộc quyền quản lư của nhà nước. Pháp Lệnh Tôn Giáo đ̣i hỏi “khi thay đồi mục đích sử dụng các công tŕnh thuộc cơ sở tín ngưỡng, tôn giáo phải có sự chấp nhận của Ủy Ban Nhân Dân cấp tỉnh (hay cấp huyện.)” Như vậy nếu một ngôi chùa cho phép các em thuộc gia đ́nh Phật tử tới cắm lều, nấu cơm ăn, rồi ca hát, đấu bóng bàn, là có thể bị coi là phạm luật. V́ bất cứ lúc nào công an cộng sản cũng có thể buộc tội rằng việc ca hát, đấu bóng không thuộc phạm vi tín ngưỡng! Nếu nhà chùa hay nhà thờ phát thực phẩm, quần áo, tặng học bổng cho các học sinh nghèo th́ sao? Mỗi lần muốn làm việc thiện, các ni cô trụ tŕ hay ông cha xứ cũng phải xin phép “thay đổi mục đích” của việc sử dụng đất đai, nếu không có thể bị đóng cửa! Nếu nhà chùa ấn tống kinh sách mà nhận tiền cúng dường, rồi không biết “thông cảm” với công an khu vực th́ chắc tội c̣n nặng hơn nữa! Tóm lại, Đảng Cộng Sản chỉ cho phép các tổ chức tôn giáo gơ mơ, tụng kinh, ngoài ra không được làm ǵ khác! V́ làm bất cứ việc ǵ cũng có thể bị công an cảnh cáo là vi phạm luật!

 

Tại sao Đảng Cộng Sản Việt Nam bỗng dưng đem thêm một gông cùm treo lên đầu, lên cổ các tôn giáo như vậy? Nói xa, là v́ họ sợ. Nguyên nhân gần, là họ đă học tập theo Cộng Sản Trung Quốc, sau khi Bắc Kinh đă làm luật đặt môn phái Pháp Luân Công ra ngoài ṿng pháp luật. Pháp Luân Đại Pháp lúc đầu được chế độ Cộng Sản Trung Hoa dung dưỡng, có khi c̣n khuyến khích v́ đó là một môn khí công hoàn toàn phi chính trị và vô hại. Nhưng Đảng Cộng Sản chợt tỉnh ngộ, lo lắng t́m cách giết chết môn phái này sau khi một chục ngàn người đến vây quanh Trung Nam Hải, gần Cấm Thành. Đó là nơi quy tụ biệt thự của các lănh tụ cộng sản. Các người biểu t́nh chỉ tới đó để xin chế độ hăy ngưng bôi nhọ các đồng môn ở thành phố Thiên Tân đang bị báo, đài của Đảng Cộng Sản bêu xấu là mê tín. B́nh thường ra, các lănh tụ cộng sản có thể chấp nhận lời thỉnh cầu đó, điều đ́nh cho ổn thỏa. Nhưng điều làm họ sợ hăi là không biết v́ sao hàng chục ngàn người có thể liên lạc với nhau, hẹn ḥ nhau, tới cùng một địa điểm, ngồi thiền im lặng cả một ngày, mà hệ thống công an cảnh sát không hề biết trước, không thể ngăn cản được. Công an mật vụ cũng không hề có hồ sơ về một người nào trong số những người chủ mưu tổ chức. Đảng Cộng Sản kinh hoàng, v́ trong nước Trung Hoa họ là hội kín duy nhất, tổ chức bí mật duy nhất hoạt động. Họ không thể chấp nhận có một tổ chức bí mật thứ hai, với số hội viên đông hơn cả số đảng viên cộng sản, và lại dùng phương tiện truyền thông tân tiến như Internet! V́ thế, Cộng Sản Trung Quốc đă t́m cách giết chết phong trào Pháp Luân Đại Pháp.

 

Cộng Sản Việt Nam đă học bài học đó cho nên làm ra Pháp Lệnh Tôn Giáo để ngăn ngừa mối nguy tương tự và mới nhấn mạnh đến việc cấm truyền đạo trên Internet! Cộng Sản sợ tôn giáo nhất, v́ niềm tin có thể thúc đẩy con người hy sinh, không sợ tù đày, không sợ áp bức, không sợ chết. Ngay từ khi cộng sản chiếm miền Nam, họ đă triệt hạ Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất, đến nay vẫn tiếp tục, v́ đó là một tổ chức tôn giáo độc lập mà các cán bộ không thể kiểm soát được. Nhưng từ năm 1945, khi cộng sản mới nắm chính quyền ở miền Nam, họ đă t́m cách loại trừ ảnh hưởng của các đạo Cao Đài, Ḥa Hảo, cũng v́ họ sợ tất cả các tôn giáo.

 

Trong quá tŕnh sụp đổ của chế độ cộng sản ở Đông Âu, Thiên Chúa Giáo đă góp phần thúc đẩy, bắt đầu bằng sự đầu hàng của Đảng Cộng Sản Ba Lan. Phong trào công nhân Solidarnosc vùng lên ở các xưởng đóng tàu thủy ở Gdansk được nhiều vị trong Giáo Hội Công Giáo hỗ trợ, biến thành một phong trào toàn quốc. Cuối năm 1981, Cộng Sản Ba Lan giải tán công đoàn tự lập này và thiết quân luật. Bốn năm sau, họ c̣n t́m bắt cóc và thủ tiêu một cán bộ công đoàn là Linh Mục Jerzy Popieluszko, v́ ông tiếp tục tổ chức mỗi tháng một buổi Thánh Lễ cho quê hương ở họ đạo St. Stanislaw, ngày càng đông người tới tham dự. Ba sĩ quan công an cộng sản đă bắt cóc Linh Mục Popieluszko, nhưng người tài xế chiếc xe ông đi đă nhảy qua cửa sổ xe công an trốn thoát. Mấy ngày sau th́ người ta thấy xác Linh Mục Popieluszko trên ḍng sông Vistula. V́ người tài xế bạn ông c̣n sống nên tin tức được truyền đi làm dân Ba Lan phẫn nộ, cuối cùng chế độ cộng sản phải đưa ba sĩ quan công an và một đại tá chỉ huy họ ra ṭa, kết án tù. Phải tới 5 năm sau, khi chế độ cộng sản chịu thua, mời Công Đoàn Đoàn Kết Solidarnosc ra lập chính phủ, bấy giờ những viên tướng trùm công an và trùm mật vụ mới bị đem ra ṭa xét xử về vụ ám sát, thủ tiêu này. Ở Việt Nam, ông Bẩy Trấn đă thú nhận đă tàn sát các tín đồ Cao Đài ngay từ khi cuộc kháng chiến chống Pháp bắt đầu. Nhưng không biết bao giờ những tay chủ mưu như Trần Văn Giàu mới được đem ra trước ṭa án để hỏi về những vụ ám hại các thủ lănh chính trị và tôn giáo, như Đức Thầy Huỳnh giáo chủ. Có ngày lịch sử sẽ đem các tội ác đàn áp tôn giáo đó ra xử.

 

Nhưng bây giờ Đảng Cộng Sản Việt Nam lại làm ra một pháp lệnh để ngăn cấm các hoạt động tôn giáo, tín ngưỡng. Không một quốc gia nào trên thế giới lại dùng pháp luật để quy định ngặt nghèo các sinh hoạt tôn giáo như cấm nói chuyện đạo tại nhà riêng hay cấm truyền bá tín ngưỡng trên Internet! Đây là một vấn đề mà các cộng đồng Việt Nam ở khắp thế giới phải lên tiếng và nêu lên cái pháp lệnh quái thai trên, yêu cầu quốc hội và chính phủ các nước văn minh hăy phản đối và tẩy chay chính quyền Cộng Sản Việt Nam nếu họ tiếp tục con đường dùng luật lệ để ngăn cấm tự do tín ngưỡng.

 

Nhưng việc ngăn cấm tự do tín ngưỡng rồi thế nào cũng sẽ thất bại. Cộng Sản Trung Quốc t́m mọi cách kiểm soát các mạng lưới và thông tin trên Internet, nhưng ngay bây giờ các nhóm Pháp Luân Công vẫn tiếp tục liên lạc với nhau, trên khắp thế giới cũng như ở trong nước Trung Hoa. Bắc Kinh dùng các thứ pháp lệnh cũng không ngăn cản được đà phát triển của các mạng lưới thông tin. Số người dùng Internet ở Trung Quốc đă tăng hơn gấp đôi trong năm 2003 và sẽ tăng gấp rưỡi trong năm nay. Số lượng người dùng sẽ quá đông không thể nào kiểm soát được. Đảng Cộng Sản có ra lệnh kiểm soát tất cả các thông điệp và e-mail có những chữ, chẳng hạn, Pháp Luân, th́ các môn đồ Pháp Luân Đại Pháp sẽ thay thế các chữ đó bằng những mật mă để lọt khỏi ṿng kiểm duyệt! Mặt khác, một quốc gia muốn tiến bộ bây giờ không thể nào ngăn cản đà phát triển của mạng lưới Internet. Bên Ấn Độ, mạng lưới đă mang lại những tiến bộ không ngờ về thương mại cũng như y tế. Có những nhà nông Ấn Độ bây giờ có thể đi ra đầu làng coi giá lúa bán ở thị trường trên tỉnh, nhờ mạng lưới thông tin trên Internet. Có những bệnh nhân ở một trạm y tế miền quê được các bác sĩ chuyên khoa trên thành phố chẩn bệnh nhờ các hồ sơ, h́nh ảnh được chuyển qua Internet! Hệ thống siêu xa lộ thông tin càng phát triển th́ tất cả mọi người dân trong nước được hưởng lợi. Trung Quốc cũng như Việt Nam không thể đặt hàng rào ngăn cản sự phát triển này, mà giới chuyên gia, trí thức cho đến người dân thường sẽ không cho phép một chế độ độc quyền kinh tế và chính trị tiếp tục ngăn cản sự tiến bộ của toàn dân như vậy măi.

 

Nếu Pháp Lệnh Tôn Giáo của Đảng Cộng Sản được thi hành như họ dự trù th́ một hậu quả là các sinh hoạt tôn giáo, tín ngưỡng ở Việt Nam sẽ bị bóp nghẹt. Họ càng cố thi hành pháp lệnh đó th́ càng phải kiểm soát hệ thống thông tin trên mạng lưới chặt chẽ hơn, khiến cho kinh tế và xă hội không thể phát triển được. Cho nên, đúng như lời kêu gọi của Đức Hồng Y Phạm Minh Mẫn, nếu Đảng Cộng Sản Việt Nam khôn ngoan th́ hăy ngưng ngay việc thi hành Pháp Lệnh Tôn Giáo hủ lậu, phản văn minh, phản tiến bộ của họ.

 

Người Việt Online

06.7.2004