LÀM
CÁCH NÀO ĐỂ CẢI TIẾN NHÂN QUYỀN VÀ DÂN
CHỦ TẠI VIỆT NAM
Nguyễn Thanh Trang
Lời Ṭa Soạn.
Diễn Đàn Thế Giới về Dân Chủ
tại Á Châu (World Forum for Democracy in Asia) đă được
tổ chức lần đầu tiên tại Đài Bắc
trong hai ngày 16 và 17 tháng 12 năm 2004 vừa qua với
sự tham dự của 30 nhà đấu tranh Nhân Quyền
và Dân Chủ từ nhiều quốc gia trong vùng Á Châu Thái
B́nh Dương. Phái đoàn Việt Nam gồm có ba người,
từ Pháp sang có Giáo Sư Vơ Văn Ai và Cô Ỷ Lan,
Chủ Tịch và Phó Chủ Tịch Uy Ban Quyền Làm Người
tại Paris, và từ Hoa Kỳ có Giáo Sư Nguyễn Thanh
Trang, Trưởng Ban Phối Hợp Mạng Lưới Nhân
Quyền Việt Nam. Sau đây là bản chuyển ngữ
tiếng Việt từ bài tham luận bằng Anh Ngữ
đă được GS Trang tŕnh bày tại Đại
Hội trong ngày 16-12-2004.
*
* *
Những vi phạm nhân
quyền tại Việt Nam đă được ghi
nhận đầy đủ bởi các tổ chức có
uy tín như Quan Sát Nhân Quyền (Human Rights Watch), An Xá
Quốc Tế (Amnesty International), Phóng Viên Không Biên
Giới (Reporters Without Frontiers) và Cao Uỷ Nhân Quyền
của Liên Hiệp Quốc (United Nations High Commission for Human
Rights). Kể từ 1945, năm này qua năm khác, những
quyền này đă bị vi phạm một cách liên tục
và có hệ thống, không phải chỉ là những hành
động đơn lẻ do các cán bộ cấp dưới,
mà bởi toàn bộ hệ thống của Cộng Ḥa Xă
Hội Chủ Nghĩa Việt Nam v́ đó là chính sách
của nhà nước.
SƠ LƯỢC VỀ
T̀NH H̀NH CHÍNH TRỊ VÀ NHÂN QUYỀN TẠI VIỆT NAM.
T̀NH H̀NH CHÍNH TRỊ
Việt Nam hiện nay
hăy c̣n là một quốc gia độc tài, do đảng
Cộng Sản Việt Nam (CSVN) độc quyền cai
trị và kiểm soát. Như lịch sử đă
nhiều lần chứng minh, chính quyền do một
thiểu số điều khiển và đa số không có
quyền tham dự, thường đưa đến
lạm quyền và tham nhũng. Việt Nam hiện thời
cũng không phải là một ngoại lệ của định
luật đó. Chính quyền này đă liên tiếp theo
đuổi một chính sách đe dọa, cầm tù, sách
nhiễu, và bạo động để loại trừ
những phần tử bất đồng chính kiến dù
là ôn ḥa.
Hiến pháp của
Cộng Hoà Xă Hội Chủ Nghĩa Việt Nam, được
soạn thảo và phê chuẩn bởi không ai ngoài các lănh
tụ của Đảng Cộng Sản Việt Nam (CSVN),
đă bảo đảm ưu thế của Đảng trên
mọi phương diện của cuộc sống.
Hiến pháp này c̣n dành cho Đảng CSVN quyền hạn
tuyệt đối đối với dân chúng và quốc
gia. Ngoài Điều 4 của Hiến Pháp xác định
quyền tối thượng của Đảng CSVN, Điều
9 c̣n dành cho Đảng CSVN toàn quyền kiểm soát
tất cả ba ngành hành pháp, lập pháp và tư pháp.
Hơn nữa, nhà
cầm quyền Việt Nam c̣n có thể ban hành các
nghị định phản dân chủ như Nghị Định
31/CP cho phép các lực lượng cảnh sát và an ninh
ở cấp địa phương được bắt
giữ và giam cầm bất cứ người nào mà không
cần xét xử cho tới 2 năm v́ "lư do an ninh".
Chính quyền Việt
Nam không chấp nhận sự phản đối hay thách
thức công khai nào về tính cách chính thống của
Quốc Gia độc đảng. Chính quyền cấm
đoán các tổ chức chính trị, lao động và xă
hội có tính cách độc lập. Chính quyền bắt
giữ, giam cầm và bỏ tù bất cứ người nào
phát biểu, dù ôn ḥa, những quan điểm bất
đồng về tôn giáo và chính trị. Nạn nhân
của họ gồm có Bác Sĩ Nguyễn Đan Quế,
Giáo Sư Nguyễn Đ́nh Huy, Linh Mục Nguyễn Văn
Lư, Bác Sĩ phạm Hồng Sơn, kư giả Nguyễn Vũ
B́nh, nhà văn Trần Dũng Tiến, cựu chiến binh
Nguyễn Khắc Toàn và Mục Sư Nguyễn Hồng
Quang, cũng như nhiều người khác.
T̀NH H̀NH NHÂN QUYỀN
Nói chung, t́nh h́nh nhân
quyền hiện nay tại Việt Nam rất tồi
tệ. Sau đây là một số trường hợp tiêu
biểu.
1. Quyền Tự Do Cá
Nhân. Không một công dân nào được bảo vệ
an ninh và hưởng quyền riêng tư. Thư từ
bị kiểm duyệt, bưu kiện bị khám xét, điện
thoại bị nghe lén hoặc thu băng, Internet bị
giới hạn và kiểm soát chặt chẽ. Nhà riêng có
thể bị khám xét ban đêm và có thể bị bắt
mà không cần có lệnh của ṭa án.
2. Quyền Lao Động.
Những quyền của công nhân bị giới
hạn chặt chẽ đến độ các nghiệp
đoàn công nhân độc lập đều bị
cấm đoán, mặc dù những người cộng
sản tự nhận rằng họ đại diện cho
công nhân. Tổ chức lao động duy nhất hiện
nay là Tổng Liên Đoàn Lao Công Việt Nam, do Đảng
CSVN thành lập và điều hành, được xử
dụng làm phương tiện để kiểm soát công
nhân, chứ không phải để thăng tiến
quyền lợi của họ. Luật Lao Động
hiện hành cấm đoán đ́nh công tại các xí
nghiệp được quy định một cách mơ
hồ là thiết yếu cho an ninh quốc gia và quốc pḥng,
trong khi một Nghị Định liên hệ ban hành ngày
29-8-1996, cấm đoán đ́nh công tại 54 kỹ
nghệ.
3. Quyền Tự Do Phát
Biểu. Nhiều đạo
luật và nghị định đă được ban hành
để giới hạn một cách độc đoán
quyền tự do phát biểu. Không một tư nhân nào
được phép xuất bản nhật báo hoặc
tạp chí, hoặc điều hành các đài phát thanh
hoặc truyền h́nh. Trong khi quả quyết rằng có hơn
500 nhật báo và tạp chí đang được lưu hành
chứng tỏ có tự do báo chí, nhà cầm quyền Hà
Nội đă tuỳ tiện bỏ quên sự kiện là
không một tờ báo nào thuộc quyền sở hữu
hoặc được điều hành bởi tư nhân! Năm
1978 BS Nguyễn Đan Quế bị bắt và phạt tù 10
năm v́ đă nói lên mối quan tâm của ông đối
với những vi phạm nhân quyền của chính
phủ. Năm 1990 ông lại bị bỏ tù 8 năm v́
đă công bố một bản Tuyên Ngôn kêu gọi
huỷ bỏ độc quyền cai trị của Đảng
CSVN và nh́n nhận quyền tự quyết của dân
tộc. Một trường hợp tồi tệ khác
xảy ra vào tháng Giêng năm 1999 khi Trung tướng
Trần Độ bị loại trừ khỏi Đảng
v́ ông chỉ trích nạn tham nhũng và sự thiếu dân
chủ ở Việt Nam.
4. Quyền Tự Do Tôn
Giáo. Tất cả các
hoạt động tôn giáo đều bị giới
hạn và kiểm soát một cách có hệ thống. Pháp
Lệnh Tôn Giáo, có hiệu lực kể từ ngày
15-11-2004 c̣n đưa ra nhiều biện pháp để
kềm kẹp và khống chế các giáo hội tôn giáo
một cách khắc khe hơn nữa.
-
Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất
đă bị đặt ra ngoài ṿng pháp luật kể
từ năm 1981. Chính quyền tịch thu một số cơ
sở của Giáo Hội và ngược đăi các tu sĩ
v́ họ không chịu gia nhập các tổ chức
Phật Giáo "quốc doanh". Trong hơn hai thập niên
qua, CSVN đă giam giữ và quản chế các vị lănh
đạo cao cấp của Phật Giáo, như
H.T. Huyền Quang, H.T. Quang Độ, T.T. Tuệ
Sỹ, và nhiều tăng ni khác.
- Phật Giáo Ḥa Hảo và
Đạo Cao Đài tại Việt Nam cũng cùng chung
số phận như Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam
Thống Nhất. Nạn nhân lẫy lừng thế
giới là Cụ Lê Quang Liêm, Hội
Trưởng Ban Trị Sự Trung Ương
Phật Giáo Ḥa Hảo đă từng bị CSVN cầm tù
và quản chế trong nhiều năm.
-
Giáo Hội Công Giáo phải tiếp tục đối
phó với sự hạn chế trong việc huấn
luyện và phong chức các linh mục và giám mục,
kết quả là sự thiếu hụt hàng tu sĩ để
phục vụ số lượng tín đồ Công Giáo ngày
một gia tăng tại Việt Nam. Linh Mục Nguyễn Văn
Lư đă bị kết án tù trong một phiên xử kín năm
2001, sau khi ông công khai chỉ trích sự đàn áp tôn giáo
của chính quyền Việt Nam.
-
Đạo Tin Lành bị ngăn cấm ráo riết.
Trong tuần lễ Phục Sinh tháng Tư năm 2004, hàng ngàn
người Thượng theo đạo Tin Lành tập
họp để phản đối sự ngược
đăi của chính quyền Việt Nam đối với
họ, gồm có việc tịch thu đất đai và
sự hạn chế các hoạt động tôn giáo
của họ. Các cuộc biểu t́nh đă bị CSVN
đàn áp khốc liệt, đưa đến thảm
cảnh nhiều người bị bắt giữ hoặc
bị đả thương, và hàng chục người
bị giết chết. Gần đây nhất, ngày
12-11-2004, Mục Sư Nguyễn Hồng Quang, Tổng Thư
Kư Hội Thánh Tin Lành Mennonite cũng đă bị bắt
giam và kết án 3 năm tù chỉ v́ đă đ̣i
quyền tự do hành đạo và bênh vực các nạn
nhân đă bi CSVN vi phạm nhân quyền của họ.
5. Quyền Tự Do
Hội Họp. Tất
cả các cuộc hội họp đều phải có
giấy phép, và những hội họp chính trị đều
bị cấm đoán nghiêm ngặt. Bất cứ sự
phản đối nào, dù ôn ḥa hay chính đáng, đều
có thể bị CSVN thẳng tay trừng trị. Một thí
điễn h́nh là vụ lực lượng an ninh đă
đàn áp dă man đám nông dân biểu t́nh từ xă Kim
Nở, vùng ngoại ô Hà Nội. Họ biểu t́nh
phản đối quyết định của chính
quyền chiếm đoạt ruộng đất của
họ để bán cho những người ngoại
quốc làm sân golf. Vụ đàn áp này đă làm một
phụ nư thiệt mạng, nhiều người bị
thương, và hầu hết các người cầm đầu
biểu t́nh đă bị cầm tù.
6. Quyền Tự
Quyết. Quyền tự
quyết không có ở Việt Nam. Đảng CSVN nắm
quyền tối cao và tuyệt đối đối
với toàn dân. Chính quyền, qua Điều 4 Hiến Pháp,
trao quyền chính trị tuyệt đối cho Đảng
CSVN giám sát và điều khiển tất cả các cơ
chế quốc gia, kể cả Hành Pháp, Quốc Hội và
Ṭa Án. Bất cứ ai
muốn ứng cử vào Quốc Hội đều
phải được sự chấp thuận của
Mặt Trân Tổ Quốc, một tổ chức ngoại
vi của Đảng CSVN. Không phần tử đối
lập nào được chấp nhận. Những đ̣i
hỏi về tự do và dân chủ đều được
đáp ứng bằng sự bắt bớ, trù dập.
Những án tù nặng nề đă được giáng
xuống đầu Giáo Sư Đoàn Viết Hoạt, Bác
Sĩ Nguyễn Đan Quế, Giáo Sư Nguyễn Đ́nh
Huy, Giáo Sư Nguyễn Thanh Giang, nhà báo Nguyễn Vũ B́nh
và nhiều người khác, chỉ v́ họ đă phát
biểu một cách ôn ḥa nguyện vọng đ̣i cải
cách chính trị để làm cho dân giàu nước
mạnh.
NHỮNG TRỞ
NGẠI CÁC CHIẾN SĨ DÂN CHỦ PHẢI
ĐƯƠNG ĐẦU.
-
Đường dây điện thoại có thể
bị nghe lén, thu âm, hoặc cắt đứt bất
cứ lúc nào bởi cảnh sát và lực lượng an
ninh.
-
Internet bị xem là xa xỉ phẩm và phải trả
giá rất đắc. Không những thế CSVN c̣n giới
hạn hoặc kiểm soát chặt chẽ mọi người
xử dụng Internet. CSVN c̣n thiết lập các bức tường
lửa để ngăn chặn các chương tŕnh
được coi là "nguy hiểm", như thảo
luận về công bằng xă hội, tự do, dân chủ
và nhân quyền.
-
Báo chí bị kiểm soát. Chính quyền không cho phép
tư nhân xuất bản nhật báo, tạp chí, hoặc
điều hành các đài phát thanh hoặc truyền h́nh.
Đó là những phương tiện truyền thông đại
chúng không thể thiếu nếu muốn vận động
dân chủ. Tất cả
báo chí, đài phát thanh và truyền h́nh hiện nay tại
Việt Nam đều do CSVN điều khiển và
khống chế. Các chiến sĩ dân chủ không có
những phương tiện để thông tin trung
thực và vận động quần chúng cho những công
tác nhằm đẩy mạnh dân chủ hóa Việt Nam.
-
Hội Họp bị ngăn cấm. Tất cả
những buổi hội họp đều phải có
giấy phép, và những hội họp chính trị đều
bị cấm đoán chặt chẽ. Các chiến sĩ dân
chủ luôn luôn bị CSVN theo dơi hàng ngày, rất khó có
thể gặp nhau để bàn bạc kế hoạch và công
tác chung.
-
Không được tự do lập hội. Tất
cả các Nghiệp Đoàn chuyên môn và các Chính Đảng
đều bị tuyệt đối cấm đoán. Đây
là một trở ngại rất lớn, v́ bất cứ
việc ǵ có tầm vóc lớn đều cần phải
huy động sự hợp tác của nhiều người.
V́ thế khắp nơi trên thế giới, tại
những nước có dân chủ thưc sư, luôn luôn có
ít nhất là từ hai đảng chính trị hoạt
động một cách công khai để phục vụ
lợi ích của dân chúng và của quốc gia, v́ khi
một đảng cầm quyền, cần phải có
một hay vài đảng đối lập để thúc
đẩy đảng cầm quyền chăm lo phục
vụ dân chúng một cách thỏa đáng.
-
Không có tự do ưng cử và bầu cử.
Tại Việt Nam hiện nay, bất cứ ai muốn ra
tranh cử vào Quốc Hội đều phải được
sự chấp thuận của Mặt Trận Tổ
Quốc, một tổ chức ngoại vi của Đảng
CSVN. V́ vậy, tất cả các ứng viên đều
hoặc là đảng viên Đảng CSVN hoặc cảm t́nh
viên, tay sai của họ. Nghĩa là người dân
Việt Nam chỉ có quyền bầu cử cho những người
đă được chính Đảng CSVN lựa chọn
sẵn.
-
Đảng CSVN đứng trên luật pháp quốc
gia. CSVN không tôn trọng
Hiến Pháp và Luật Pháp quốc gia. Họ áp dụng
luật pháp một cách tùy tiện. Điều ǵ có
lợi cho họ th́ họ áp dụng. Nguợc lại, các
quyền tư do của dân chúng dù đă được
ghi rơ trong Hiến Pháp của nhà nước CSVN,
cũng không được chính quyền và Đảng
CSVN tôn trọng.
SÁCH LƯỢC ĐỂ
VƯỢT QUA NHỮNG TRỞ NGẠI TRÊN ĐÂY.
Cải tiến hoàn
cảnh để có tự do phát biểu.
-
Gia tăng việc sử dụng điện thoại
di động để có thể liên lạc kín đáo và
tốt hơn giữa những người tranh đấu
cho dân chủ.
- Gia tăng việc sử
dụng Email và Fax để thông tin và liên lạc với
nhiều người một cách
nhanh chóng và kín đáo.
-
Gia tăng việc sử dụng Internet để mua bán
sản phẩm và dịch vụ, đồng thời cũng
để cải tiến liên lạc giữa những người
tranh đấu cho dân chủ cũng như để liên
lạc với thế giới bên ngoài.
-
Khuyến khích mọi người thường xuyên
đón nghe các chương tŕnh phát thanh từ ngoại
quốc như BBC, VOA, RFI, Radio Free Asia (Đài Á Châu Tự
Do), và các chương tŕnh phát thanh của người
Việt hải ngoại.
-
Dùng Email để phổ biến tin tức và b́nh
luận, thay thế cho các chương tŕnh phát thanh, để
thông báo tin tức về các vi phạm nhân quyền
tại Việt Nam cũng như các tin tức thế
giới trong ngày.
-
Thực hiện các chương tŕnh phát thanh qua
Internet, vừa kín đáo vừa ít tốn kém, để
vận động quần chúng đẩy mạnh các công
tác nâng cao dân trí và ư thức về Nhân Quyền và Tư
Do, Dân Chủ.
Tiến từng bước
từ nhỏ đến lớn để cải tiến các
dân quyền và nhân quyền căn bản.
-
Xuất bản các Bản Tin chuyên nghiệp và tôn giáo
mà không xin phép. Lúc đầu chỉ cần vài trang hoàn
toàn nói về các vấn đề chuyên môn. Sau đó,
dần dần sẽ tăng thêm trang và viết về các
vấn đề đạo lư Việt Nam và công bằng xă
hội. Chỉ khi nào hoàn
cảnh cho phép mới bắt đầu đề cập
đến những vấn đề dân chủ và các
quyền làm người căn bản và phổ quát mà Liên
Hiệp Quốc đă long trọng công bố trong Bản
Tuyên Ngôn Quốc Tế Nhân Quyền từ năm 1948.
-
Thực hiện các chương tŕnh sinh hoạt
thể thao, thể dục và xă hội cho thanh thiếu niên,
như các Đội Bóng Tṛn, Bóng Rỗ, các đoàn Nam
Nữ Hướng Đạo Sinh, các Gia Đ́nh Phật
Tử, các đoàn Thanh Sinh Công, v.v….
Đó là một trong những phương cách góp
phần xây dựng xă hội dân sự lành mạnh và
tốt đẹp.
-
Thực hiện các chương tŕnh cứu trợ xă
hội và giáo dục nhằm nâng cao dân trí và đời
sống của dân nghèo tại thành thị và nhất là
tại thôn quê, từ đó giúp họ hiểu rơ hơn
đời sống dân chủ và quyền làm người căn
bản của họ. Ngoài ra, trong các sinh hoạt tập
thể, cần phải luôn luôn đề cao tinh thần
kỹ luật tự giác, bao dung và tự hào dân tộc
trong nỗ lực xây dựng đất nước v́ phúc
lợi của toàn dân.
-
Thành lập các tổ chức chuyên nghiệp, như
Hiệp Hội Luật Sư, Hội Kế Toán Viên, Pḥng
Thương Mại, Lyons Clubs, Rotary Clubs, v.v. Đó cũng là
một trong những phương cách góp phần xây
dựng xă hội dân sự phát triển phồn thịnh
nhờ tinh thần hợp tác và kỹ luật.
-
Thành lập các nhóm hoặc mạng lưới
hoạt động nhân quyền địa phương và
khi nào hoàn cảnh cho phép, cố gắng tiến đến
việc thành lập một mạng lưới cho toàn vùng,
và nếu có thể, cho toàn quốc.
-
Vận động những người hành nghề
luật sư tại Việt Nam đứng lên đ̣i nhà
cầm quyền Hà Nội phải tôn trọng những nguyên
tắc tố tụng và những quyền căn bản
của các bị can. Các phiên ṭa phải được
xử công khai và có luật sư biện hộ.
-
Sau khi xă hội dân sự đă lớn mạnh, công
cuộc vận động sẽ hướng vào các
chiến dịch đ̣i hủy bỏ các sắc luật
phản dân chủ như Nghị Định Quản
Chế Hành Chánh 31/CP và
Điều 4 Hiến Pháp, v́ đó là cội nguồn
của mọi vi phạm Nhân Quyền!
Liên Kếtvới Các
Thế Lực Dân Chủ Trên Thế Giới.
-
Hợp tác chặt chẽ với các nhóm nhân
quyền Việt Nam hải ngoại và các tổ chức nhân
quyền quốc tế để vận động nhân
quyền và dân chủ tại Việt Nam.
-
Hợp tác với các tổ chức nhân quyền
tại các quốc gia đang bị độc tài và quân
phiệt thống trị ở Á Châu và đẩy mạnh
nỗ lực thành lập các Liên Minh Nhân Quyền và Dân
Chủ cho toàn vùng Á Châu Thái B́nh Dương.
-
Vận động với các cơ quan tài chánh
quốc tế để nhờ họ đ̣i hỏi Hà
Nội phải tôn trọng nhân quyền như một
điều kiện để được tiếp
tục cấp viện.
-
Vận động với Liên Hiệp Quốc,
Nghị Hội Au Châu, Uc Châu, Nhật Bản, Gia Nă Đại
và Hoa kỳ để nhờ họ đ̣i hỏi Hà
Nội phải cải tiến t́nh trạng nhân quyền
tại Việt Nam. Cụ thể nhất là vận động
các quốc gia nầy ban hành các Đạo Luật Nhân
Quyền Cho Việt Nam, trong đó có ghi rơ một số
biện pháp chế tài để buộc nhà cầm
quyền Hà Nội phải tôn trọng nhân quyền.
KẾT LUẬN
Theo nhiều tiêu chuẩn
để ước định khác nhau, t́nh h́nh chính
trị và nhân quyền ở Việt Nam đă bị suy
sụp trong những năm gần đây, tuy nhiên vẫn có
một vài triển vọng để có thể lạc
quan.
Thứ nhất, phong trào
nhân quyền và dân chủ tại Việt Nam đă lớn
mạnh đáng kể trong vài năm qua, và những người
hoạt động cho dân chủ và nhân quyền tại
Việt Nam đă nhận được sự hỗ
trợ mạnh mẽ của nhiều nước trên
thế giới, nhiều tổ chức quốc tế cũng
như cộng đồng
người Việt hải ngoại, đặc biệt là
từ những nhóm nhân quyền.
Thứ nh́, sự xuất
hiện trong những năm gần đây, của một
loạt các nhà trí thức dân chủ trẻ tuổi, can trường
và hiểu biết, trong lứa tuổi từ 30 đến
40, như Bác Sĩ Phạm Hồng Sơn, Luật Sư Lê
Chí Quang, Kư Giả Nguyễn Vũ B́nh, cựu chiến binh
Nguyễn Khắc Toàn, v.v. đă dám chấp nhận hi sinh
đời ḿnh để nói lên những điều mà
họ nghĩ rằng dân Việt Nam cần biết là
đất nước đă bị cai trị tệ
hại như thế nào, và tương lai của dân
tộc sẽ đen tối ra sao nếu không có sự
cải tiến về chính trị. Nếu c̣n sống sót,
những chiến sĩ trẻ tuổi này sẽ là
những hạt giống rất tốt cho những nhóm
đối lập trong tương lai. Chính những nhóm người
này sẽ làm thay đổi cục diện và rung
chuyển đất nước do hậu thuẩn hùng
hậu của đông đảo quần chúng trong nước.
Thứ ba, các áp lực liên
tục về thương mại và ngoại giao từ
nhiều nơi trên thế giới đă khiến chính
phủ Việt Nam phải nh́n nhận rằng họ không
thể gia tăng thương mại với Tây Phương
hay gia nhập Tổ Chức Mậu Dịch Thế Giới
(WTO) trong khi vẫn c̣n duy tŕ t́nh trạng cô lập chính
trị. Thế kỷ 21 này không có tương lai cho
bất cứ chế độ độc tài nào. Các dân
tộc và quốc gia trên khắp thế giới đang
tiến mạnh về hướng Nhân Quyền và Dân
Chủ.
Tất cả chúng ta có
mặt hôm nay tại Diễn Đàn nầy đều
biết rơ gió đang thổi theo chiều nào, nhưng
một câu hỏi quan trọng vẫn c̣n chờ câu
trả lời: "Bức Tường Bá Linh đă
sụp đổ năm 1989, c̣n Bức Tường Tre
tại Á Châu chừng nào mới đổ?".
Nguyễn Thanh Trang
Taipei (16 - 12 - 2004)
Mạng
Lưới Nhân Quyền Việt Nam
[Trang
nhà] [Về MLNQ]
[Luật Nhân Quyềnn]
[Tài liệu] [Tin
nhân quyền] [Diễn
đàn] [Tham gia]
[Tải xuống] [Liên
kết]