Phải đặt vấn đề tù chính trị

 

Luật sư Trần Thanh Hiệp

 

 

Tổ chức Phóng Viên Không Biên Giới (Reporters without Frontiers), từ Paris, đă ra một Thông cáo tố tiết lộ rằng mặc dù được ra khỏi trại tù, bác sĩ Nguyễn Đan Quế và giáo sư Nguyễn Đ́nh Huy vẫn chưa được tự do thực sự.

 

Nhà riêng của hai nhà trí thức tranh đấu dân chủ này vẫn bị công an mặc thường phục liên tục canh chừng nghiêm ngặt. Nói chung, hai nhân vật đối kháng nổi tiếng vẫn tiếp tục phải chịu nhiều h́nh thức quản chế trá h́nh và sách nhiễu trực tiếp xâm phạm các quyền tự do của họ làm cho họ bị đẩy xuống hàng công dân hạng nh́ nghĩa là những tù nhân trong một nhà tù lớn hơn tuy phần nào bớt khe khắt hơn nhà tù họ vừa được rời bỏ.

 

Như vậy, về mặt nhân quyền, việc họ được cho ra về không có ư nghĩa đích thực của biện pháp mà nhà cầm quyền gọi là “trả tự do” và t́nh trạng nhân quyền ở Việt Nam do đó vẫn đáng quan tâm. Luật sư Trần Thanh Hiệp nêu một số ư kiến về vấn đề này, bài doViệt-Long và Phạm Điền tŕnh bày. Ông Trần Thanh Hiệp từng là luật sư hai ṭa thượng thẩm Sài G̣n và Paris.

 

Chuyển sang một trại giam khác.

 

Ḥa thượng Thích Quảng Độ, Viện trưởng Viện Hóa Đạo của Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất, người có rất nhiều kinh nghiệm bản thân về việc ngồi tù dưới chế độ cộng sản ở Việt Nam, đă nói rằng được nhà cầm quyền cho ra về không có nghĩa là được trả tự do mà là được chuyển sang một trại giam khác, rộng hơn.

 

Tức là không bị giam trong nhà tù nữa nhưng vẫn bị giam ở ngay trong xă hội. T́nh trạng này đă kéo dài nhiều thập niên rồi và vẫn c̣n đang tiếp diễn, đối với Ḥa Thượng Quảng Độ cũng như đối với nhiều tù nhân khác nữa.

 

Một trong những trường hợp điển h́nh gần đây nhất là truờng hợp của hai nhân vật đối kháng nổi tiếng ở Việt Nam, giáo sư Nguyễn Đ́nh Huy và bác sĩ Nguyễn Đan Quế. Ông Huy và ông Quế là hai nhà hoạt động ôn ḥa chống chế độ để đ̣i dân chủ nên đă nhiều lần được thả rồi lại bị bắt lại.

 

Đầu tháng này hai ông Huy và Quế, cùng với 4 nhà đối lập khác, được phép rời nhà tù để về nhà riêng, nhưng Tổ chức phóng viên không biên giới cho biết họ vẫn nằm trong t́nh trạng bị bao vây bằng các biện pháp hành chính, công an.

 

V́ sao vẫn c̣n tiếp diễn?

 

Đứng về mặt nhân quyền mà xét th́ mặc dù hai ông Huy và Quế không c̣n ở trong nhà tù nữa, nhưng nhân quyền của hai ông vẫn bị nhà cầm quyền chà đạp dưới lư do này hay lư do khác. Bởi vậy quả thật có những lư do thực khiến cho t́nh trạng nhân quyền ở Việt Nam chưa thể coi là đă được cải thiện một cách đáng kể để giải tỏa mối quan tâm của dư luận quốc tế.

 

V́ sao thảm trạng phi nhân quyền này vẫn tiếp diễn? Có nhiều nguyên do, ở đây chỉ nhấn mạnh trên hai nguyên do. Thứ nhất, nhà cầm quyền Hà Nội không chịu thay đổi chính sách cố hữu của ḿnh về nhân quyền, mà thực chất là phi nhân quyền, không công nhận cho người dân được hành sử những nhân quyền luật quốc tế đă minh thị công nhận nhưng luật quốc nội do Hà Nội làm ra lại hạn chế tối đa, đến mức chúng bị phủ nhận hoàn toàn trên thực tế.

 

Do đó, có thể nói rằng chính sách về nhân quyền của Hà Nội có hai mặt, mặt đối ngoại nhằm xoa dịu dư luận quốc tế và mặt đối nội dùng để đàn áp không nương tay những người không chịu theo đường lối độc tài đảng trị giả danh dân chủ của Đảng cộng sản.

 

Thứ nh́, cũng v́ vậy, đặc biệt về mặt chính trị, v́ nhu cầu bảo vệ bằng mọi giá độc quyền cai trị của ḿnh, Hà Nội đă ngang nhiên trắng trợn vi phạm nhân quyền của đối lập cũng như của người dân. Hà Nội vẫn duy tŕ gần như nguyên vẹn, nhất là trên địa hạt luật h́nh sự, những công cụ đàn áp của những năm 80, thời kỳ Hà Nội chính thức thiết lập nền chuyên chính vô sản.

 

Bộ Luật h́nh sự năm 1999 tuy có rất nhiều sửa đổi nhưng riêng về Chương XI liên quan tới các tội gọi là “xâm phạm an ninh quốc gia” th́ không là ǵ khác hơn những sao chép của Bộ luật h́nh sự cũ, ban hành từ thời chuyên chính

 

Tương quan bất b́nh đẳng.

 

Cuối năm 2001, trước cao trào dân chủ toàn cầu, Hà Nội cảm thấy không thể tiếp tục kiên tŕ trong ư đồ chuyên chế, nên đă phải sửa đổi Hiến pháp, chịu ghi vào văn bản này chữ “dân chủ” mà họ đă xóa đi trong nhiều thập niên trước, để đất nước bước hẳn vào con đường “dân giàu, nước mạnh, xă hội công bằng văn minh”.

 

Muốn có dân chủ th́ trước hết phải xóa bỏ loại tương quan bất b́nh đẳng giữa chính quyền với dân chúng, giữa những người cầm quyền và phe đối lập, giống như ở các nước văn minh trên thế giới.

 

Nhưng nhà lănh đạo cộng sản ở Việt Nam lại cứ giữ nguyên những tương quan cũ, tự cho ḿnh quyền ban phát nhân quyền cho dân chúng, ép buộc người dân phải cúi đầu nhận chịu trật tự chính trị bất b́nh đẳng giữa dân và Đảng cầm quyền.

 

Ai không theo đường lối cai trị của Đảng th́ dùng pháp luật do Đảng làm ra, Đảng áp dụng, để trừng trị như những thường phạm. Bởi vậy, chừng nào mà chưa có được sự thay đổi cơ bản này th́ không hy vọng ǵ cải thiện được t́nh trạng phi nhân quyền ở Việt Nam.

 

Không có tù chính trị ?

 

Cho đến nay, nhà cầm quyền Hà Nội, từ trên xuống dưới, một mực nói rằng ở Việt Nam không hề có tù chính trị. Trái lại, thực tế cho thấy rằng tất cả những người chống đối đường lối cai trị không dân chủ ở Việt Nam đều là những người tù chính trị.

 

Giáo sư Nguyễn Đ́nh Huy đă phải ngồi tù tới 29 năm v́ ông công khai hoạt động chính trị. Đó cũng là trường hợp của Bác sĩ Nguyễn Đan Quế mà trên 20 năm tù đă là cái giá ông phải trả cho các yêu sách dân chủ ông đă đưa ra trước dư luận. Nhiều người tù khác nữa như Lê Chí Quang, Nguyễn Khắc Toàn, Nguyễn Vũ B́nh, Phạm Hồng Sơn, Trần Khuê, Phạm Quế Dương v.v..., đều đă bị bắt giữ, xét xử v́ hành động chính trị.

 

Tưởng đă đến lúc Hà Nội phải nhận rơ sự thật hiển nhiên này để sớm từ bỏ hy vọng hăo huyền, mong dùng thủ đoạn ở ngoại vi và cấp cứu, để ḥng vô hiệu hóa những biện pháp chế tài đă được dự liệu cho những hành động vi phạm nhân quyền có hệ thống, thường trực và qui mô lớn đang làm cho dư luận quốc tế quan tâm.

 

Không có con đường nào khác ngoài dân chủ hóa thực sự chính sách nhân quyền của ḿnh. Điều mà Hà Nội nên làm và cần làm ngay là sửa đổi Hiến pháp, sửa đổi pháp chế, dứt khoát bỏ hẳn cách xét xử khinh miệt nhân quyền, nh́n nhận một cách chính thức và trong sáng cho người dân được hành sử những nhân quyền liệt kê và qui định trong luật quốc tế mà Hà Nội đă tham gia.

 

Không cải tạo được những tương quan chính trị bất b́nh đẳng hiện nay giữa chính quyền và dân chúng th́ không thể có dân chủ. Và không có dân chủ th́ dân không thể giàu, nuớc không thể mạnh, xă hội không thể công bằng, đất nước không thể văn minh.

 

2005.02.22

 

 


Mạng Lưới Nhân Quyền Việt Nam

[Trang nhà] [Về MLNQ] [Luật Nhân Quyềnn] [Tài liệu] [Tin nhân quyền] [Diễn đàn] [Tham gia] [Tải xuống] [Liên kết]