Nguyễn Vũ
Bình, ngọn hải đăng trong đêm tối
Tuệ Minh
Người phụ nữ trẻ từ toà án
bước ra. Gương mặt mệt mỏi và căng
thẳng. Mấy người nhà và mấy ông già – các cụ
lão thành cách mạng, xô lại, hỏi chị về kết
quả phiên toà. Phải mất vài phút chị không thốt
ra được câu nào. Nỗi uất hận dâng trào làm
chị nghẹn ngào. Đôi mắt trống vắng của
chị tràn đầy nỗi buồn tuyệt vọng…
* * *
Đó là Bùi Thị Kim Ngân, vợ người tù
lương tâm Nguyễn Vũ Bình, vừa bị tuyên án 7
năm tù và 3 năm quản chế trong phiên xử phúc
thẩm, vì tội "gián điệp".
Chồng chị nguyên là phóng viên kinh tế của
tờ Tạp chí Cộng sản, cơ quan lý luận
của Đảng cộng sản Việt Nam. Hơn 9
năm làm việc cho Tạp chí cộng sản, anh thấy
công việc của mình thật nặng nề. Là
người có tâm với dân tộc, với nhân dân, anh luôn
mang trong mình một niềm ưu tư về những
vấn đề bức xúc của đất nước.
Công việc là nặng nề đối với anh, vì hàng
ngày anh phải đối mặt với những thứ
ngược lại với cái tâm của anh. Những bài
báo, bài nào cũng như bài nào, chứa đựng toàn
những lý luận sáo mòn, rỗng tuếch, nấp
dưới những từ ngữ hoa mỹ, bịp
bợm, chỉ nhằm biện minh cho những sai lầm
của đảng cộng sản, dùng nguỵ biện
để che giấu cho rất nhiều mưu đồ
kiếm chác của những cá nhân bất lương, núp
dưới những chính sách làm tan nát đất
nước.
Nguyễn Vũ Bình quyết định từ
bỏ công việc đó. Như thế, anh đã
đặt mình vào một con đường đầy
chông gai…
* * *
Ý thức tự do, lương tâm cao quý đã
dồn tụ trong người thanh niên yêu nước
ấy một sức mạnh phản kháng mãnh liệt.
Phản kháng lại tất cả những thứ lạc
hậu, thối nát, bất công, phi nhân. Anh lên án đảng
cộng sản Việt Nam dám tuỳ tiện ký hiệp
định biên giới Việt –Trung, làm mất hàng trăm
kilomet vuông đất và nước của lãnh thổ
quốc gia. Anh ủng hộ việc thành lập một
"Hội nhân dân Việt Nam chống tham nhũng". Anh
trăn trở tìm con đường phục hưng
đất nước. Bằng phân tích, chứ! ng minh, anh
đã vạch ra rằng, người công nhân quốc doanh,
của chính cái chế độ tuyên xưng do "giai
cấp công nhân lãnh đạo" lại là người
đang bị bóc lột sức lao động hơn bao
giờ hết. Và, nếu cứ tiếp tục sự cai
trị độc đoán của đảng cộng
sản, những mâu thuẫn xã hội đang diễn ra
ngày càng gay gắt sẽ không thể nào được giải
quyết. Anh đi đến kết luận: Cần
phải có chí ít một đảng khác làm đối
trọng với đảng cộng sản thì mới có
thể ngăn ngừa được những sai lầm
con đẻ của chế độ cai trị
độc đảng, mới có thể huy động trí
tuệ của nhân dân nhằm giải quyết những
vấn đề nan giải của đất
nước.
Trong anh, từ cách suy nghĩ đến lối
hành xử. đều rõ ràng, trong sáng. Và đường
hoàng.
* * *
Lẽ thường, kẻ tà sợ người
chính, kẻ gian sợ người ngay. Nhưng ở ta,
chỉ cần phơi bày sự thật ra ánh sáng là
người ngay đã là "có tội" với kẻ
gian nắm quyền rồi..Việc lén lút ký kết
hiệp định biên giới với Trung Quốc, không
dám trình bày công khai để nhân dân được biết,
đã bị Nguyễn Vũ Bình phơi bày trước công
luận. Làm sao mà nhà cầm quyền chẳng cay cú,
chẳng lồng lộn trước một việc như
thế? Làm sao nhà cầm quyền độc tài có thể
ngồi im? Bộ máy trấn áp khổng lồ chuyển
động. Hậu quả là anh bị bắt giam, gia
đình anh liên tục bị những nhân viên công an chìm và
nổi đến khủng bố tinh thần. Họ
doạ nạt vợ con anh. Họ cô lập gia đình anh
bằng cách tung tin vu khống anh là "gián điệp”. Họ
giam giữ anh với một chế độ giam giữ
hà khắc hơn cả một trọng phạm hình sự.
Bắt giam Nguyễn Vũ Bình một năm rưỡi
không xét xử, Bộ chính trị ĐCSVN đã trắng
trợn chà đạp lên bộ luật tố tụng hình
sự do chính cái Quốc Hội của đảng nặn
ra biểu quyết, để cái nhà nước tay sai
của đảng thi hành.
Nguyễn Vũ Bình bị giam trong một xà lim
chật chội, hôi hám, với chế độ ăn uống
rất khổ cực. Nhà cầm quyền không cho anh
tiếp xúc bất cứ một tài liệu sách báo nào, không
cho anh gặp mặt bất cứ người thân nào trong
gia đình.
Đối với một người trí
thức, hơn một năm rưỡi không
được đọc sách báo, lại phải sống
trong một hoàn cảnh khắc nghiệt như thế,
thật kinh khủng biết bao. Đó là một trong
những cực hình nhằm bần cùng hoá, đày
đoạ tinh thần người trí thức. Phải chăng,
người ta muốn biến Nguyễn Vũ Bình thành
một cái xác chết biết đi?. Nếu không phải là
những kẻ ti tiện, chắc hẳn sẽ không
thể nào nghĩ ra và trả thù một cách ti tiện
nhường ấy!!!.
Cáo trạng viết xong, người ta cũng
không dám công khai cho mọi người được
biết. Ngay cả cha ruột của Nguyễn Vũ Bình
cũng không được biết người ta kết
tội con mình trong cáo trạng như thế nào ?
Phiên toà thì được diễn ra một cách
lén lút, không dám cho mọi người vào dự.
Tại sao cả một bộ máy đảng
cộng sản khổng lồ lại phải đối
phó với một người thanh niên yêu nước theo
cách như vậy?
Tại sao?
* * *
Cái giá của tự do chính là tự do. Đối
với Nguyễn Vũ Bình, đúng là như vậy. Đòi
hỏi tự do cho nhân dân, và tự biểu lộ quyền
tự do của mình, hành động ấy đã bị
bạo quyền vùi dập một cách thô bạo. Bộ
chính trị ĐCS Việt Nam không có cách nào khác hơn là vu
cho anh tội danh "gián điệp". Cả hai phiên
toà, sơ thẩm cũng như phúc thẩm, toà án và
viện kiểm sát đều không chứng minh
được anh là gián điệp cho tổ chức nào,
quốc gia nào? Họ cũng không bác bỏ được
lập luận của các luật sư bào chữa. Âý
vậy mà người ta cứ nhắm mắt kết
luận bừa về một cái tội không hề có. Họ
coi những lập luận của luật sư như
cỏ rác. Họ chặn họng, không cho người nhà
của anh được nói một câu. Lũ người
máy “đại diện cho pháp luật”, được
chủ của chúng bấm nút, ngang nhiên phỉ nhổ vào
pháp luật ở ngay giữa công đường. Nói
thật, tôi không thể gọi họ là “những con
người”, những kẻ ngu trung ấy đã đánh
mất tính người từ rất lâu rồi! Chủ
toạ Nguyễn Minh Mẫn là kẻ đọc lời
tuyên án. Mặt anh ta cúi gằm, không dám nhìn lên. Dường
như anh ta cũng nhận thấy chính anh ta mới là
kẻ đang làm điều tội lỗi! Cái thái
độ này khác hẳn với thái độ hùng hùng
hổ hổ, điên cuồng quy chụp tội lỗi cho
Nguyễn Vũ Bình trước đó ít phút.Thật đáng
phỉ nhổ biết bao, những kẻ côn đồ
như thế !
* * *
Ở thời buổi này, thanh niên chỉ lao vào
kiếm sống. Họ cố gắng tránh đụng
chạm đến chính trị vì sợ nhà cầm quyền
độc đoán. Nhà cầm quyền đã làm đủ
mọi cách để tạo ra cái não trạng ấy trong
thanh niên. Đành rằng làm giàu là ước muốn chính
đáng của con người, nhất là người dân
chúng ta phải trải qua những cuộc chiến tranh kéo
dài, và những năm tháng nghèo đói do đảng cộng
sản đóng cửa đất nước, nhưng
thử hỏi, nếu tất cả thanh niên đều cúi
đầu sợ hãi và ích kỷ, gục mặt chấp
nhận xã hội thực tại đầy thối nát, ung
nhọt, lảng tránh trách nhiệm thay đổi nó
để có một xã hội khác tốt đẹp hơn,
thì đất nước mình rồi sẽ ra sao đây ?!
Nguyễn Vũ Bình không thuộc típ người
của số đông. Anh đã bứt phá khỏi lề
thói ươn hèn sợ sệt. Đối với
người trí thức như anh, cuộc sống không
chỉ là "miếng cơm manh áo". Ở người
trí thức, còn có những thứ cao hơn. Đó là ý
thức về vận mệnh dân tộc. Và khát vọng
về một cuộc sống tự do. Tự do cho mình, và
tự do cho mọi người. Người trí thức
chỉ cúi đầu trước chân lý, sự thật, và
những gì cao cả. Họ không chịu khuất phục
trước cường quyền.
Đứng giữa phiên toà, Nguyễn Vũ Bình
như là hiện thân của tự do. Từ vành móng
ngựa, con người bị kết tội toả sáng
sức mạnh chính nghĩa. Anh ngẩng cao đầu
đối mặt với những kẻ “nhân danh pháp
luật”, nhưng khiếp nhược trước anh,
không dám nhìn thẳng vào mặt anh.
Các luật sư của anh cũng là những
bậc khả kính. Cụ Trần Lâm và cụ Đàm Văn
Hiếu, dù tuổi rất cao nhưng vẫn chiến
đấu quyết liệt cho lẽ phải. Ở
họ, người ta thấy một khí phách hiên ngang.
Họ đã tranh đấu hết mình để bảo
vệ người trí thức chân chính Nguyễn Vũ Bình.
Bùi Thị Kim Ngân đã bị công an răn đe
không được trả lời các nhà báo, nhưng khi
được một phóng viên từ nước ngoài
phỏng vấn, chị đã trả lời: "Phiên tòa
phúc thẩm bắt đầu lúc 8 giờ 15 phút và kéo dài 3
tiếng đồng hồ. Người ta vẫn giữ
nguyên mức án như đã tuyên án kỳ trước,
tức là 7 năm tù và ba năm quản chế sau khi mãn án.
Trước tòa, anh Bình đã đưa ra những lời
phản bác. Chồng tôi nói rằng, anh ấy không có
tội. Luật sư của chồng tôi cũng nói như
thế. Thế nhưng tòa án vẫn khép chồng tôi tội
gián điệp. Khi tòa khép mức án đó, chồng tôi
rất phẫn nộ và nói rằng không chấp nhận
bản án như thế. Khi người ta bảo chồng
tôi nói lời cuối cùng, thì chồng tôi nói nguyên văn
rằng, “đối với tôi bây giờ chỉ có tự
do hay là chết".
Trước cổng toà án những tên "côn
đồ” đã chực sẵn. Chúng xô đẩy những
nhà lão thành cách mạng đến để biểu thị
sự ủng hộ đối với Nguyễn Vũ Bình,
chúng hành hung gây thương tích cho chị ruột Nguyễn
Vũ Bình là chị Phòng, mục đích là để chị
Phòng không dám đứng đó, chúng sợ các nhà báo
nước ngoài đến phỏng vấn . Những tên không
"côn đồ” vận sắc phục ngoảnh mặt
làm ngơ. Chúng xua đuổi những nhà báo và những nhà
ngoại giao quốc tế muốn vào dự phiên
toà.Phải chăng Bộ Chính Trị Việt Nam muốn
ngày càng bôi nhọ hình ảnh đất nước
Việt Nam trước con mắt của những
người ngoại quốc ?
Đó là cách mà nhà cầm quyền Việt Nam
đã đối xử với Nguyễn Vũ Bình và
những ai muốn bảo vệ quyền con
người!!!
* * *
Nước Việt Nam thân yêu của chúng ta
đang rất cần một xã hội dân chủ tự do
để phát triển.Chúng ta cần biết bao những
con người tham gia tranh đấu cho lẽ phải, cho
nền dân chủ của đất nước chúng ta.Trong
cuộc đấu tranh gian nan ấy, Nguyễn Vũ Bình
xứng đáng là một trong những biểu tượng
sáng ngời cho tuổi trẻ noi theo.
Ngọn hải đăng Nguyễn Vũ Bình
đang soi đường cho các bạn!
Hà nội, ngày 7 tháng 5 năm 2004.
Tuệ Minh